Chương 32: (Vô Đề)

Ngày hôm sau, Trần Túng tỉnh dậy trên giường của mình. Bên ngoài trời đã sáng rõ, bố và Tử Dạ đang nói chuyện ở hành lang, bố hỏi anh sáng sớm đã ra ngoài mua gì. Tử Dạ trắng trợn nói dối, nói là mua thuốc giảm đau cho cô. Trần Túng nghĩ, tại sao mình lại bị đau bụng kinh? Cô trượt xuống giường, vết thương mới lành khiến cô kêu lên một tiếng, lúc đó mới biết giấc mơ là sự thật.

Bố nói:

– Con bé lười chết đi được.

Tử Dạ nói:

– Khó khăn lắm mới được nghỉ, để em ấy ngủ thêm một chút.

Anh nhân cơ hội gõ cửa, đứng bên ngoài nói:

– Anh mua sữa chua cho em rồi.

Một lát sau, cánh cửa mở ra một khe hẹp. Tử Dạ đưa một túi đồ vào, chưa kịp đặt lên chiếc ghế nhỏ ở cửa thì Trần Túng đã đón lấy. Cô nhìn vào: một chai sữa chua vị dâu, và phía sau là một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.

Trần Túng trêu anh:

– Ồ, thuốc giảm đau à. Đúng là khá đau đấy.

Dì Khâu và bố đang đi lại ở hành lang.

Tử Dạ đứng bên ngoài, chặn kín khe cửa, hỏi nhỏ:

– Để anh rót cho em một cốc nước nhé?

– Có mỗi một lần thôi, chắc không dính đâu nhỉ? – Trần Túng thiếu chút kiến thức về tránh thai, lại là người may mắn trong lý thuyết xác suất. – Em không muốn uống đâu.

– Không được. – Tử Dạ dứt khoát từ chối. – Rất nguy hiểm. Anh đã nói rồi, em biết mà.

Trần Túng nhìn chằm chằm Tử Dạ một lúc lâu, thấy anh không có ý định nhượng bộ, đành phải thỏa hiệp. Cô uống cốc nước từ tay Tử Dạ, nuốt viên thuốc, hậm hực nói:

– Trần Tử Dạ mùng một Tết không dùng bao, mùng hai Tết bắt em uống thuốc tránh thai.

Dì Khâu từ ngoài trở về, Tử Dạ cảm thấy tình hình không ổn, liền bước vào một chân bịt miệng cô lại. Anh mặc một chiếc áo ngủ, để lộ chiếc cổ thon dài, một vết cắn màu tím đen trên làn da trắng ngần trông thật đáng sợ. Dì Khâu bước tới, túm lấy anh hỏi:

– Cổ con làm sao thế?

Tử Dạ nhất thời hai đầu thọ địch. Anh sờ sờ cổ, nhớ lại rồi bình thản nói:

– Con giác hơi ạ.

Dì Khâu thấy lạ:

– Làm gì mà lại nóng trong người đến mức sáng sớm đã đi giác hơi vậy?

Những lời nói dối của đời này đều phải nói hết trong buổi sáng hôm nay, mà thủ phạm là Trần Túng thì bị bịt miệng kín mít, cười đến mức như tiếng còi tàu.

– Lại cãi nhau gì đấy? – Dì Khâu đang lo lắng chuyện khác, cũng không tìm hiểu sâu về vết tích đó. – Hai đứa cũng lớn rồi, đừng có kéo kéo đẩy đẩy như thế nữa.

Trần Túng nhân cơ hội đẩy anh ra:

– Nghe chưa, đừng có kéo kéo đẩy đẩy.

Trần Tự Cường đang làm cá trong bếp, thò đầu ra hỏi:

– Lại cãi nhau gì thế?

Trần Túng nói to:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!