Trương Anh Minh tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm lớp bảy sau khi phân ban. Thầy Trương là giáo viên vật lý, phải nói rằng tiết học của thầy rất hay, môn vật lý của lớp họ luôn đạt kết quả xuất sắc nhất toàn khối. Thầy Trương bình thường nói chuyện khá thẳng thắn, nhưng làm việc công bằng, cũng luôn suy nghĩ cho học sinh, không chia học sinh thành ba bảy loại theo thành tích, không như các giáo viên chủ nhiệm khác mà sỉ nhục những học sinh kém hoặc nghịch ngợm.
Thầy cũng có khiếu hài hước, tóm lại học sinh vẫn rất nể phục thầy. Trước khi Lữ Minh đi đến lớp một, cậu ta đã than thở vì không muốn xa thầy Trương, nói rằng một học sinh kém như cậu ta đến lớp một chắc chắn sẽ không có ngày tốt lành gì, làm gì còn cơ hội mà xưng hô anh em với giáo viên chủ nhiệm nữa?
Lớp học ồn ào và cực kỳ hưng phấn, thầy Trương đứng trên bục giảng hắng giọng mãi mà không yên tĩnh lại được, thầy đành cầm miếng lau bảng đập một cái xuống bàn giáo viên.
Lúc này cả lớp đều nghe thấy, học sinh đang ngồi thì ngoan ngoãn xoay người ngồi thẳng, học sinh đứng phía sau cũng im lặng.
– Chào mừng các em học sinh mới. Thầy tên là Trương Anh Minh, tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm lớp bảy. Các em gọi thầy là lão Trương hoặc thầy Trương đều được.
Thầy Trương quay người viết ba chữ "Trương Anh Minh" thật to lên bảng, rồi quay lại nói:
– Những em đã chọn ban Khoa học Tự nhiên, đều là những người chuẩn bị bứt phá. Hy vọng sau này chúng ta sẽ cùng nhau tiến bộ.
– Lớp bảy có 13 em chuyển đi, và có 14 em chuyển đến. Hiện tại lớp chúng ta đông hơn một người, có 54 em. Số chỗ ngồi trong lớp vừa đúng 54, có thể nói là rất trùng hợp. Bây giờ mời các em học sinh đứng thành hai hàng theo chiều cao nam nữ, chúng ta sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi. Thầy cũng mong các em học sinh mới nhanh chóng hòa nhập vào tập thể lớp bảy này.
Nữ sinh chỉ có mười chín người, nam sinh có ba mươi lăm người. Sau khi mười chín nữ sinh và mười chín nam sinh cao nhất được xếp thành từng đôi một, mười sáu nam sinh còn lại sẽ tạo thành tám bàn cuối cùng.
Tịch Vũ Miên cao nhất và Lâm Dịch Kiều cao thứ hai đương nhiên trở thành bạn cùng bàn.
Khi Tịch Vũ Miên và Lâm Dịch Kiều ngồi xuống, cả lớp im lặng. Có vài cô gái lén lút quay đầu lại nhìn, sau đó che miệng cười khúc khích.
Trong số các nam sinh cũng có người không nhịn được cười, ví dụ như Trương Kính. Cảnh tượng này thật quá buồn cười, hai nam sinh được cả trường công nhận là đẹp trai nhất, một người đứng đầu khối, một người đứng cuối khối, vậy mà lại trở thành bạn cùng bàn.
Lâm Dịch Kiều và Tịch Vũ Miên không nhận ra những người khác đang cười họ, họ đang gặp một chút rắc rối, vì thân hình khá to lớn nên bàn học hơi chút chật chội. Trước đây Lâm Dịch Kiều thường để sách vở trên mặt bàn, giờ thì đành phải cất hết vào ngăn kéo. Ngay cả khi không để đồ gì trên bàn, hai người ngồi đó vẫn trông chật chội hơn so với bàn học của người khác.
– Chào cậu, Lâm Dịch Kiều, – Tịch Vũ Miên nói với Lâm Dịch Kiều, – Cậu còn nhớ tôi chứ? Lúc nãy chúng ta có nói chuyện bên ngoài, tôi tên là Tịch Vũ Miên.
– Chào cậu, – Lâm Dịch Kiều gật đầu với cậu ấy. Tịch Vũ Miên nhìn anh một cái rồi lại dời ánh mắt đi.
Kể từ khi lên cấp ba, đây là lần đầu tiên Lâm Dịch Kiều có bạn cùng bàn, lại còn là một người bạn cùng bàn vì vấn đề hình thể mà phải ngồi sát vào nhau. Thực ra Tịch Vũ Miên thuộc dạng người gầy, nhưng khung xương to. Khi hai người ngồi cạnh nhau, Lâm Dịch Kiều có thể cảm nhận cánh tay của cậu ấy gần như dán sát vào cánh tay mình, nóng bỏng lạ thường.
Trong lớp học chỉ có mấy cái quạt treo tường, khi Lâm Dịch Kiều ngồi một mình thì hoàn toàn không thấy nóng, nhưng khi Tịch Vũ Miên ngồi xuống bên cạnh thì anh bắt đầu cảm thấy rất nóng.
– Nóng quá. – Tịch Vũ Miên nói nhỏ.
– Cũng khá nóng thật. – Lâm Dịch Kiều đáp.
Tịch Vũ Miên lấy sổ điểm ra quạt, quạt được một lúc, Lâm Dịch Kiều nhận ra cậu ấy quạt với biên độ rất lớn, gần như giả vờ quạt cho mình, nhưng thực ra là đang quạt cho Lâm Dịch Kiều.
Tim Lâm Dịch Kiều đập mạnh một cái, không thể nói rõ cảm giác gì. Anh nhìn Tịch Vũ Miên, Tịch Vũ Miên mỉm cười với anh.
Cậu ấy thật đẹp trai.
Lâm Dịch Kiều chợt nghĩ vậy, cậu ấy cười thật đẹp.
Đối với Lâm Dịch Kiều, khả năng phân biệt đẹp xấu của anh rất yếu, bởi vì anh cơ bản không mấy quan tâm đến vẻ ngoài của con người. Đến tận bây giờ anh vẫn không thể gọi tên đầy đủ tất cả các bạn nữ trong lớp, trong mắt anh, họ đều là những cô gái thành phố trông na ná nhau, chỉ vậy mà thôi.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy một người đẹp trai. Trước đây anh từng nhìn Tịch Vũ Miên từ xa, mọi người đều nói cậu ấy đẹp trai, anh cũng thấy người bạn nam này rất nổi bật, khác biệt với người khác, nhưng cũng không có cảm giác sâu sắc như khi nhìn gần hôm nay.
Giáo viên chủ nhiệm thầy Trương nói một vài điều, nhưng Lâm Dịch Kiều không nghe lọt tai. Đầu óc anh có chút hỗn loạn, không biết có phải vì nóng quá không.
Sau khi tan học, học sinh nội trú còn phải ở lại để họp phân bổ ký túc xá. Lớp họ không có nữ sinh nội trú, chỉ có mười hai nam sinh nội trú.
Lâm Dịch Kiều vốn nghĩ Tịch Vũ Miên sẽ về, nhưng cậu ấy lại ở lại. Cậu ấy cũng là học sinh nội trú phải không? Nhưng tại sao trong ký túc xá chưa bao giờ thấy cậu ấy nhỉ?
Thầy Trương bảo tất cả ngồi lên phía trước, rồi đọc bản phân bổ ký túc xá mới. Giường của Lữ Minh trong ký túc xá Lâm Dịch Kiều đã trống, thầy Trương nói:
– Chỉ còn Tịch Vũ Miên là chưa có chỗ, vậy ở phòng 504 đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!