Sự hiểu biết của Trần Túng về thế giới và về bản thân cũng được hoàn thiện qua việc Tử Dạ dẫn dắt cô vào thế giới đọc sách.
Các cô gái mới vào cấp hai, nếu gu thẩm mỹ hơi "lệch pha" một chút, thì đều mê mẩn mấy tiểu thuyết ngôn tình ba xu đang thịnh hành. Trần Túng cũng không ngoại lệ, tiền tiêu vặt ngoài mua đồ ăn vặt ra thì đều đổ vào để mua ngôn tình. Nào là nam thần bá đạo yêu tôi, nào là tình yêu hận thù qua mấy kiếp từ thiên đình xuống nhân gian với Ma tôn, nào là cứu rỗi, giam cầm, ngược luyến, hội chứng Stockholm… Trần Túng mười ba tuổi bơi lội ngụp lặn trong biển tình yêu, giá sách chất đầy những cuốn truyện ngôn tình năm màu bảy sắc. Giáo viên phê phán những cuốn tiểu thuyết vô bổ này là "túi tẩy não phụ nữ" do tư bản Hàn Quốc phát hành; còn dì Khâu thì bảo mấy truyện đầy rẫy tình ái ảo tưởng này cũng như truyện của Quỳnh Dao, chẳng khác gì xuất bản xuân dược hàng loạt. Lời của giáo viên là chân lý, dì Khâu lại là người cực kỳ có gu, Trần Túng đương nhiên coi lời của họ là chân lý, mỗi khi lén đọc tiểu thuyết, cô luôn bị hai loại cảm xúc vui sướng và xấu hổ cùng lúc giằng xé. Khi mấy bạn nữ trong lớp háo hức trao đổi truyện ngôn tình, Trần Túng lại rút một cuốn 《Vây Thành》 từ trong ngăn bàn ra, vẻ mặt khinh bỉ, nhưng tai lại vểnh lên, vui vẻ lắng nghe, trong lòng nghĩ, "Mình có thể đưa ra những bình luận sách sâu sắc hơn các cậu." Những nữ sinh khác thường gọi cô là giả thanh cao, mà Trần Túng cũng thấy đúng thật. Đôi khi, ngay cả cô cũng cảm thấy mình đúng là một kẻ trầm lặng mà dâm ngầm.
Một ngày thứ Bảy sau khi đi học nhảy về, Trần Túng thấy Tử Dạ ngồi dưới mái hiên đọc một cuốn sách có bìa sặc sỡ. Cô nhìn kỹ, chính là cuốn "Nam thần lạnh lùng xuống chốn trần gian" nào đó. Bên cạnh anh đã chồng một chồng sách cao, đều là những cuốn tiểu thuyết dung tục mà anh đã đọc xong trong buổi chiều. Trần Túng cảm thấy cảnh tượng này kỳ lạ vô cùng, không khỏi bước tới:
– Sao anh lại đọc loại sách này thế?
Tử Dạ nghe thấy, liếc nhìn bìa sách, hỏi:
– Loại sách nào?
Giống như vị chủ nhiệm Ngô đã tịch thu vô số tập san thiếu nữ và phê bình "Loại rác rưởi thức ăn nhanh vô bổ này mà cũng xem à." Trần Túng cũng học theo.
Tử Dạ chẳng hề để tâm, chỉ thản nhiên nói:
– Sao lại không được? Những cuốn sách này thỉnh thoảng cũng có đôi ba câu rất đắt giá. Chỉ cần nó có thể thành sách, thì luôn có điểm đáng để học hỏi. Bảo chủ nhiệm Ngô đi viết, chưa chắc ông ấy đã viết được.
Nghe câu nói này, Trần Túng sững sờ không sao tả siết.
Người anh từ nhỏ đã thuộc lòng kinh sử tử tập, đọc hết các tác phẩm văn học kinh điển, có gu thẩm mỹ độc đáo, viết văn lưu loát, lại không hề coi thường bất kỳ cuốn tiểu thuyết tầm thường nào. Anh nói rằng mỗi tác phẩm đều có những nét riêng và giá trị riêng. Tử Diệp hóa ra lại là một Tử Diệp vô cùng bao dung đến lạ thường. Cũng chính khoảnh khắc đó, Trần Túng đột nhiên nhận ra sự tầm thường của mình. Bốn chữ "nhã tục cùng thưởng" cũng lần đầu tiên xuất hiện trong trải nghiệm sống nông cạn của cô.
Sự nhận thức của Tử Dạ về bản chất con người cũng sâu sắc một cách lạ thường. Dù không tận mắt chứng kiến chủ nhiệm Ngô phê bình các bạn nữ khối dưới, nhưng anh có thể qua ngữ cảnh mà đoán được một nhân vật như thế nào mới có thể nói ra những lời đó.
《Vây Thành》là Trần Túng đọc cùng với Tử Dạ. Hai người cả ngày chụm đầu vào nhau, đọc cùng một cuốn sách ở đủ mọi nơi như bàn học, dưới gốc cây, bàn ăn, dưới mái hiên. Tốc độ đọc của Tử Dạ rất nhanh, thỉnh thoảng dừng lại ở một hai câu; Trần Túng đọc truyện rất chậm, Tử Dạ cũng không hề hối thúc. Trong khoảng thời gian im lặng chờ cô lật trang, Tử Dạ bắt đầu quan sát những người đủ mọi thành phần đi ngang qua anh.
– Chú Kim và chú Vương khi ở cùng nhau có giống Phương Hồng Tiệm và Triệu Tân Mi không? – Anh hỏi Trần Túng.
Hai người học cùng một trường đại học, lăn lộn trong tình trường, thông thạo chút lễ nghi đối nhân xử thế, dần dần mỗi người có sở trường riêng. Gặp phải những người phụ nữ xinh đẹp khó đối phó, mỗi người có một suy đoán và hiểu ngầm riêng. Ban đêm trên bàn mạt chược thường nói những chuyện tiếu lâm tục tĩu, khiến các cô gái trẻ đến chơi bài ở sân nhỏ cười nghiêng ngả.
Câu ví von của Tử Dạ quá mức sinh động, khiến Trần Túng bật cười khúc khích không ngừng.
Cười hồi lâu, cô nói:
– Thầy Trương dạy toán và cô Văn dạy tiếng Anh cũng giống.
Tử Dạ thấy cô vẫn đang suy nghĩ, liền im lặng chờ cô phát biểu.
Trần Túng lại nói:
– Chủ nhiệm Ngô giống Lý Mai Đình.
Đều là những nhân vật hề vừa hài hước vừa sống động. Tử Dạ gật đầu:
– Cũng có một chút.
Trần Túng cẩn thận nói:
– Dì Khâu đôi khi giống Tô Văn Hoàn, đôi khi lại giống bà Uông.
Tử Dạ cười:
– Trẻ con nói bậy, không ai trách em đâu, chỉ là đừng để dì ấy nghe thấy.
Thế là Trần Túng lại càng dũng cảm hơn, như đang chọn diễn viên cho vở kịch của mình, lần đầu tiên bộc lộ tài năng đạo diễn:
– Bố em đôi khi lại rất giống Phương Hồng Tiệm, lúc này dì Khâu chính là Đường Hiểu Phù.
Đọc xong《Vây Thành》, hai người lại bắt đầu đọc Trương Ái Linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!