Chương trình là bản ghi hình trước, không có đoạn kết cũng chẳng có trailer, chiếu xong là hết. Căn hộ của Tử Dạ cũng theo đó chìm vào bóng tối, trong một đoạn kết đột ngột và dang dở như thể bị ai đó ngắt ngang.
Tin nhắn kia cũng đến vào lúc này.
Điện thoại kết nối với dàn loa, âm báo tin nhắn vang lên như tiếng sấm giữa trời quang, khiến Đàm Thiên Minh đang mải thả hồn bị giật bắn cả người. Cũng chính vì thế mà anh hoàn toàn không để ý đến dòng tin hiện lên phía trên màn hình.
[Nam Bắc]: Anh ơi.
Anh?
Tử Dạ là con trai duy nhất của Trần Kim Sinh, trên đời này ai sẽ gọi anh như vậy? Anh chị em họ? Anh còn không thường xuyên qua lại với người thân trực hệ trong gia đình họ Trần, huống hồ gì người ngoài.
[Nam Bắc]: Em đang ở Hương Cảng, không có tiền mặt, không trả được tiền xe.
Chữ "anh" này vừa vô cùng thân thiết, lại vừa vô cùng xa lạ.
Đàm Thiên Minh hiểu ra: Chị em ruột gọi anh là "Anh Thiên Minh"; người trong công việc cũng sẽ làm thân mà gọi anh một tiếng "anh", vậy thì người gửi tin nhắn cho Tử Dạ hoặc là cực kỳ thân thiết hoặc là hoàn toàn không quen biết.
[Nam Bắc]: Anh ở đâu?
[Nam Bắc]: Để em bảo tài xế lái qua đó, anh trả tiền giúp em được không?
[Nam Bắc]: Em không quen ai khác…
Trong chớp mắt, ba tin nhắn của "Nam Bắc" liên tiếp hiện lên, cho thấy cô ấy thực sự đang rất vội.
Đàm Thiên Minh quay qua nhìn Tử Dạ.
Tử Dạ nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu, yên lặng một lúc, rồi mới cúi xuống, cầm điện thoại lên trả lời.
Đàm Thiên Minh dời tầm mắt.
Tiếng "đinh" vang lên, cùng với căn phòng sáng bừng, Đàm Thiên Minh cuối cùng không nhịn được quay đầu lại nhìn, phát hiện đó là một thông báo tin nhắn thất bại.
– Bạn đã gửi tin nhắn "ở đâu" cho người dùng [Nam Bắc] không thành công.
Kèm theo một lời nhắc nhở thân thiện chính thức.
– Đối phương đã cho bạn/thêm bạn vào danh sách chặn.
Đàm Thiên Minh là một người rất thẳng thắn. Thấy Tử Dạ luôn được người khác săn đón, lúc này anh không khỏi thích thú vì thấy người gặp họa:
– Em cũng có ngày hôm nay nhể?
Trên mặt Tử Dạ không có biểu cảm gì. Lát sau lại cười, mang chút ý tự chế giễu.
Rất nhanh, [Nam Bắc] đã rất chu đáo chia sẻ một thông tin vị trí – Tòa nhà Lợi Gia ở đường Carnarvon.
Đến đây, Đàm Thiên Minh đã hoàn toàn tò mò cực độ, muốn biết rốt cuộc "Nam Bắc" này là người thế nào.
Bèn thăm dò hỏi một câu:
– Nếu không muốn gặp, lại lo đối phương gặp nguy hiểm, chi bằng để anh ra mặt giải quyết thay em nhé. Nếu sau này đối phương còn quấy rầy, anh cũng có thể đuổi đi giúp em.
Tử Dạ lại yên lặng ngồi một lúc, không biết đang nghĩ gì.
Thế giới của người trưởng thành luôn vô cùng mệt mỏi. Một lúc sau, Tử Dạ cuối cùng cũng lấy lại được chút sức lực để giao tiếp xã hội, đáp:
– Không cần, em có thể tự lo được, cảm ơn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!