Chương 18: (Vô Đề)

Bạn học cấp hai Bạch Tiểu Đình cũng thấy cô tham gia chương trình trên mạng, điều này chứng tỏ chương trình có vẻ thực sự đã nổi tiếng.

Điều cô ấy tò mò nhất là:

– Tử Dạ và cậu cùng tham gia chương trình, là tất yếu hay tình cờ? Hay là cả hai đã bàn bạc với nhau?

Trần Túng trả lời:

– Một nửa là tình cờ, một nửa là tất yếu.

Bạch Tiểu Đình tiếp tục bày tỏ cảm nhận của mình về chương trình:

– Tử Dạ thực sự rất tốt, thường xuyên nói đỡ cho cậu, chỉ một hai câu đã có thể xoay chuyển tình thế. Hồi nhỏ, tớ đã lờ mờ cảm nhận được anh ấy có cái nhìn độc đáo, không giống ai. Sau này lớn lên, nhớ lại những chi tiết khi ở bên nhau, tớ vẫn thường cảm thấy, anh ấy còn nhỏ tuổi mà khả năng lĩnh ngộ đã rất đáng sợ.

Trần Túng cười nói:

– Cậu quen anh ấy chưa bao lâu thì đã được chọn làm tiếp viên hàng không rồi, còn nhớ nhiều chuyện vậy hả?

Bạch Tiểu Đình nói:

– Cho nên văn học thanh xuân đau thương mới hay viết rằng "luôn có những người làm chấn động cả thanh xuân" đấy thôi? Bởi vì những người không làm kinh ngạc thì không thể nhớ nổi. Hồi đó, tại sao tớ ngày nào cũng đưa đồ ăn để lôi kéo cậu, không phải là để cậu giúp tớ theo đuổi anh ấy hay sao? Vì để tạo cơ hội, tớ đã vắt óc nghĩ cách, chạy đôn chạy đáo suốt cả tuần, chân suýt nữa thì gãy, mới cùng Đinh Thành Kiệt tìm được chiếc xe tải lớn đó, chở bốn chúng ta cùng đi Thâm Quyến, tìm người dẫn chúng ta qua cửa khẩu để tìm bố anh ấy. Cả đời này tớ chỉ phát điên một lần như vậy thôi.

Trần Túng chế giễu:

– Nói bậy. Hồi nhỏ cậu theo đuổi không dưới mười người trước mặt tớ.

– Những người đó tớ thậm chí còn không nhớ tên, hơn nữa bây giờ ai nấy đều béo ú như heo, – Thời gian không tha cho ai, ông trời chẳng thiên vị người nào? Bạch Tiểu Đình càng cảm khái sự đáng quý của Tử Dạ, – Thật kỳ lạ, mặc dù rất nhanh đã từ bỏ, nhưng chỉ có Trần Tử Dạ, mỗi câu anh ấy nói trước đây tớ đều gần như nhớ hết.

Trần Túng lại hỏi:

– Vậy tại sao cậu lại đột nhiên từ bỏ anh ấy?

– Bởi vì tớ không thể bước vào thế giới của anh ấy. Có những lúc anh ấy chỉ đứng đó, thậm chí không cần nói thêm một lời, tớ đã biết là vô vọng. Tớ cảm thấy rất xa, xa lắm, bước đến đó có thể sẽ tiêu hao sức lực cả đời của tớ. Tớ là một người bình thường, không có sức sống mãnh liệt như thế, – Bạch Tiểu Đình sau đó lại nói, – Nhưng anh ấy rất tốt với cậu, hoàn toàn khác với người khác. Chỉ cần có cậu ở đó, anh ấy dường như có thể tự động điều chỉnh tần số, đưa mình về cùng một tần số với cậu.

Anh ấy như thể đặc biệt xây dựng một bộ thế giới quan cho cậu, để tương thích với cậu. Có một năm nghỉ hè, tớ nhớ hôm đó trời nắng to. Tớ đến tìm cậu chơi, thấy cậu và anh ấy mỗi người một cây kem, ngồi dưới tán chuối cười đùa ríu rít. Tớ đã tự nhủ với bản thân, "Mày không thể bước đến đó đâu, vô ích thôi." Bắt đầu từ ngày đó, tớ đã bình thản mà từ bỏ.

– Sao tớ lại không biết có chuyện này? – Trần Túng ngạc nhiên.

– Có, thật sự có đấy. Giữa hai cậu có một sợi dây liên kết, đó là do Tử Dạ cố ý tạo ra. Tớ không biết đó là gì, – Bạch Tiểu Đình nói một cách rất nghiêm túc và chắc chắn, – Trần Túng à, cậu nhạy bén hơn tớ, lại đọc nhiều sách nữa. Cậu hãy nghĩ kỹ lại đi, hứa với tớ, nhất định phải nghiêm túc tìm cho ra sợi dây đó nhé.

Trần Túng ngừng lại một chút, nói, được.

Con gái của Bạch Tiểu Đình đến hỏi bài toán. Cô ấy kiên nhẫn giải đáp hai câu, sau đó mới quay lại tiếp tục nói chuyện với cô.

– Cậu liều thật! Để hạ bệ một kẻ lừa đảo mà để bản thân bị bạo lực mạng mấy tuần! Đọc những bình luận đó, tớ còn sợ cậu gặp vấn đề tâm lý. May mà bây giờ uy tín đã đảo ngược rồi… Nếu không ngày nào tớ cũng lướt tin tức của cậu, chắc sẽ trầm cảm luôn rồi.

Trần Túng cười chết:

– Cậu cũng gan lớn thật, bình thường trên mạng thấy hai chữ "Trần Túng", tớ còn không dám click vào xem kỹ nữa là. Bây giờ còn nhiều người mắng tớ không?

– Gần đây thì không có mấy. Nhưng nổi tiếng thì lắm thị phi, có mấy bài bóc phốt, ngày nào cũng tung tin đồn, xem mà tức chết.

Trần Túng hỏi:

– Nói gì?

– Nói cậu qua lại với một ông già người Mỹ tám mươi tuổi, bị con gái ông ta viết email gửi hàng loạt đến trường, tố cáo ông ta phá lệ nhận một sinh viên ngoại ngành là vì hai người có quan hệ riêng tư, khiến mọi người đều biết, kết quả cả hai đều bị buộc đình chỉ học và công tác để điều tra. Cậu nói dối là tạm nghỉ học về nước tham gia chương trình, thực ra là bị đình chỉ học… hahaha, tớ xem mà cười chết.

Viết chân thực đến mức tớ xem xong còn nghiêm túc suy nghĩ, cậu, một đứa ưa cái đẹp, gu kén chọn như vậy, từ khi nào lại trở nên gu nặng thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!