Căn phòng ngủ đó chống sáng rất tốt. Rèm cửa kéo lại, cửa đóng vào, hoàn toàn không biệt được ngày đêm, khiến cơ thể con người mất đi mọi đồng hồ sinh học. Trần Túng ngủ đến trưa mới dậy, ban đầu còn tưởng vẫn là nửa đêm, còn đang định ngủ tiếp một lúc thì mơ hồ nghe thấy bên ngoài có người nói tiếng Anh, giọng nói nhẹ nhàng; không lâu sau, có mùi thức ăn thơm phức bay vào phòng. Trần Túng mơ mơ màng màng thức dậy, đánh giá những đồ đạc trong phòng, vẫn còn chút hoang mang của kẻ nửa mơ nửa tỉnh.
Mở cửa phòng ngủ là đến bàn ăn, trên bàn đã bày sẵn vài món rau xanh xào như rau muống xào mắm tép, cải dầu cá khô. Một người phụ nữ trẻ tuổi Đông Nam Á da ngăm đen đang nấu ăn trong bếp, ba bếp lò hoạt động không ngừng nghỉ, mỗi cái đặt hai nồi đất và chồng bảy tám tầng lồng hấp. Trên bàn, Tử Dạ đang ngồi đọc sách trên ghế sofa ngoài phòng khách, vừa thấy cô dậy, anh cũng không ngẩng đầu lên, nói:
– Ăn lót dạ đi rồi thay quần áo. Đàm Thiên Minh sắp đến rồi.
Trần Túng vâng một tiếng, vẫn mặc bộ đồ ngủ họa tiết đào đi lại trong phòng. Đầu tiên đến bếp chào hỏi:
– Xin chào, em là cô Trần, chị tên là gì? Xin hỏi có thể ăn gì không ạ?
Vừa nhận được câu trả lời, cô liền dùng tay không véo chiếc bánh bao sữa trứng chảy tròn tròn mập mạp, khiến chị giúp việc người Philippines trẻ tuổi la hét liên hồi. Trần Túng khúc khích cười vui vẻ, thấy trên ghế sofa có quần áo sạch liền ôm một đống vào lòng, ngậm bánh bao sữa trứng chảy đi vào phòng tắm.
Quần áo là bộ đồ thể thao màu hồng cánh sen, bên trong là một chiếc áo lót thể thao cùng màu free size. Buộc thêm một chiếc đuôi ngựa cao, Trần Túng nhìn trái nhìn phải trong gương mấy lượt, cảm giác bản thân chẳng khác gì đứa trẻ mặc đồ của mẹ để đến trường. Cô đẩy cửa phòng tắm ra, lần thứ ba lướt qua trước mặt Tử Dạ đang không rời mắt khỏi sách, để lại một câu:
– Em đọc《Phồn Hoa》bốn năm rồi mãi vẫn chưa xong.
Đến khi ngồi vào bàn ăn, lại nói:
– Bốn năm nay, mỗi tối trước khi ngủ em đều đọc một chút, lật được vài trang là buồn ngủ, đến bây giờ vẫn còn một phần ba. Không chỉ vậy đâu, năm ngoái, năm kia…những tác phẩm đạt giải thưởng văn học Mao Thuẫn mãi mãi, em chưa từng đọc hết được cuốn nào.
Tử Dạ nói:
– Nói được như vậy, em đã hơn đứt phần lớn những người có chức danh hội nhà văn phía trước rồi.
Trần Túng hỏi:
– Vậy anh đọc xong chưa?
Tử Dạ suy nghĩ một chút:
– Anh xem tranh minh họa thôi.
Trần Túng nói:
– Giáo sư Trần đúng là hữu danh vô thực.
Tử Dạ có một lý lẽ riêng:
– Học sinh phải đọc sách để làm bài tập, anh thì không cần.
Khi Đàm Thiên Minh bước vào, bên trong đang rộn ràng tiếng cười. Tử Dạ đang cười, người giúp việc đang cười, Trần Túng, Trần Túng lảm nhảm, chuyển đổi giữa tiếng Trung và tiếng Anh nói không ngừng, đến nỗi nhất thời không ai phát hiện ra anh đã vào nhà.
Người giúp việc là của nhà Đàm Thiên Minh, nấu ăn kiểu Quảng Đông rất ngon. Các món điểm tâm đều được chuẩn bị sẵn từ hai ba hôm trước rồi để đông trong tủ lạnh, rau củ thì trong ngày mua mới, xào nóng hổi, thường còn mang theo cả hơi lửa trong chảo mà đã bị quét sạch không còn gì. Tử Dạ gọi điện mời chị ấy từ sáng sớm, chị ấy bèn tay xách nách mang từ nhà bên cạnh sang, chuẩn bị một bàn đồ ăn giải rượu.
Đàm Thiên Minh một câu "Ngon không?" làm lời mở đầu.
Trần Túng lập tức đứng dậy, lấy một cái bát để múc cháo thịt heo tươi cho mấy người.
Đàm Thiên Minh ăn uống nặng khẩu vị, hoàn toàn không giống người Quảng Đông. Nhìn một bàn đầy những món thanh đạm, bèn chê bai:
– Cơm ở cữ này ai mà ăn? Lúc sớm hơn anh đã dẫn anh trai em đi ăn rồi, em gái tự mình ăn đi.
Trần Túng nhìn bàn đầy điểm tâm mà ngẩn người, đành phải gọi người giúp việc đến ăn cùng mình.
Sau đó lại nghe thấy Đàm Thiên Minh hỏi:
– Tối nay có muốn chơi gì không?
Trần Túng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!