Chương 14: (Vô Đề)

Gần căn hộ của Trần Túng có một quán cháo khoai lang kèm hải sản sống ướp rất nổi tiếng, món ăn tươi ngon, từng chậu được xếp gọn gàng trong tủ kính, đều là đồ làm trong ngày. Bà chủ đã mở quán từ khi nơi này còn là một làng chài, kinh doanh mấy chục năm, khác biệt với những quán cháo khoai mỡ đầy đồ ăn chế biến sẵn trên thị trường. Vì thế quán cũng nổi tiếng gần xa, buôn bán phát đạt, mười một giờ đêm vẫn đèn đuốc sáng trưng, người qua lại tấp nập, bàn ghế bày ra tận quảng trường bên ngoài, gọi món hải sản sống phải xếp hàng dài.

Trần Túng bưng ba bát cháo đi giữa đám đông, cuối cùng cũng giành được một chỗ gần vỉa hè, một mình chiếm ba chỗ ngồi, dáng vẻ như đang đánh du kích, lặng lẽ chờ hai người đang "tác chiến" bên kia cũng khải hoàn trở về.

Đột nhiên nghe thấy tiếng còi ô tô dồn dập ở gần đó. Một chiếc Audi màu xanh đậm bóng loáng bất chấp luật giao thông lao vút qua. May mà mấy tài xế đi song song kịp thời tránh né, mới không xảy ra tai nạn, nhưng vẫn nguy hiểm đến nghẹt thở. Vài tài xế sau khi hồn vía hoàn hồn, thò đầu ra khỏi cửa sổ xe mắng to:

– Mẹ mày mua sẵn quan tài đi là vừa!

Dân ven đường đổ xô xem náo nhiệt, Trần Túng cũng quay đầu lại nhìn. Chiếc Audi kia đang chờ đèn xanh ở cổng khu chung cư của cô, không biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên quay đầu xe lại, lao thẳng về phía tiệm cháo sinh ngâm với khí thế hung hãn.

Chiếc xe dừng lại bên đường một cách tùy tiện, từ ghế lái bước xuống một quý cô trẻ tuổi, dáng dấp yêu kiều, đi giày cao gót, ăn mặc chỉn chu, trang điểm tinh tế. Điểm duy nhất không hoàn hảo là đôi mắt sưng húp như quả óc chó.

Trần Túng vẫn ngồi đơ ra trên chiếc ghế nhựa, quý cô kia vậy mà đi thẳng về phía cô. Người dân trên phố cảm thấy kịch hay sắp bắt đầu, liền giơ điện thoại lên chĩa về phía hai người.

Người đối diện khản giọng la lên:

– Trần Túng, chị có tay có miệng, có gì mà bất tiện không nghe điện thoại?

Trần Túng nhìn cô ta một lúc lâu, ánh mắt sau gọng kính dần dần tập trung, nhận ra đó là Trương Nhã Thông. Cô lúc này mới cười nói:

– Ra ngoài ăn khuya, để quên điện thoại ở nhà rồi.

Trương Nhã Thông tức đến nghẹt thở, bỗng nhiên tiến lên hai bước.

Trần Túng sợ cô ta đột ngột bất ngờ móc ra con dao làm bếp từ trong túi Hermès để chém người, ngay lập tức lùi lại hai bước. Phản ứng nhanh nhẹn như một con thỏ.

Trương Nhã Thông bị cận thị nặng, khóc đến mức không đeo được kính áp tròng, đeo kính gọng thì lại sợ xấu. Nhìn không rõ cô, mà cũng đuổi không kịp, ánh mắt mờ mịt mãi mới bắt được hình Trần Túng, liền mở miệng chất vấn:

– Bố tôi làm sai chuyện, nhưng tôi có lỗi lớn đến mức nào chứ? Chị làm như vậy có công bằng với tôi không?!

Trần Túng lúc này chẳng định nói lý lẽ gì cả:

– Tôi làm gì, cũng đều là thứ cô đáng phải nhận.

Trương Nhã Thông vô cùng tức giận, túm lấy vai cô đẩy mấy cái:

– Tôi đáng phải nhận cái gì, tôi đáng phải nhận cái gì?!

Trần Túng cũng không chịu thua, ra tay mạnh đến mức, suýt chút nữa đẩy cô ta sang bàn bên cạnh.

Không đợi cô ta đứng vững, Trần Túng cao hơn cô ta một cái đầu, khí thế bức người nói:

– Vô số ngày đêm, cô khoe xe sang, khoe túi hiệu, khoe đi vòng quanh thế giới. Còn tôi rúc mình trong cánh đồng ruộng đổ phân lợn, ăn mì tôm Bạch Tượng đã ngâm quá mấy tiếng đồng hồ, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bòn thêm được mười ngàn nữa để mua phân bón nông nghiệp, là phân lợn, phân thỏ hay phân ngựa, rốt cuộc loại nào trộn với tro củi có thể phủ thêm mấy mét vuông đất nông nghiệp. – Nói tới đây, nước mắt Trần Túng lăn dài, ngay cả chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.

Những người xem cũng cảm thấy ngạc nhiên. Hai cô gái trẻ tuổi, có thù sâu oán nặng như thế nào mà khiến hai cô gái xinh đẹp gây gổ trên phố đến mức mất hết hình tượng? Dù sao đi nữa, cũng vẫn chỉ là những cô gái nhỏ, rõ ràng là đang cố gắng phân trần lẽ phải, mà cuối cùng lại cả hai đều khóc.

Một người nói:

– Cô khóc cái gì? Cô đến đây khóc với tôi có ích gì, chi bằng về khuyên bố cô viết một bản tuyên bố xin lỗi cho tử tế, rồi đem số tiền tội lỗi mấy năm qua bồi thường từng đồng từng cắc cho thân nhân các nạn nhân đi.

Người kia nói trong tiếng nức nở:

– Không phải chị cũng đang khóc đó sao?

Người kia liền nói:

– Cô nhìn cho rõ đi, đây là nước mắt vui mừng vì rửa được mối hận thâm thù đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!