Khi Giáng Sinh đến, phần lớn bà con thân thuộc phiêu bạt khắp nơi cũng đều trở về Cảng Thị. Gia đình họ Trần và họ Đàm mua nhà liền kề ở khu Bán Sơn, cha anh là chỗ giao tình thân thiết, đám hậu bối cùng trang lứa từ nhỏ đã tay trong tay chơi đùa, hai nhà thân thiết như người một nhà. Nay ai nấy đều đã lớn, lưu lạc bốn phương, nhân dịp nghỉ lễ quay về, dù là tiệc lớn hay nhỏ cũng thường tụ tập chung một chỗ.
Hôm nay Trần Hộ Quân muốn đánh bài, bảo con gái Đới Anh gọi mấy dì với chị em nhà hàng xóm sang, cùng vài người thuộc thế hệ cha chú, gần như đủ ba bàn, còn lại một bàn thiếu một người. Dưới lầu đồng thanh hô to, xuống thêm một người nữa đi!
Trần Kim Sinh thay bộ đường trang mới may, ung dung đi xuống, vừa ngồi vào chỗ đã hỏi:
– Đang nói tin tức gì mới à?
Đới Anh đáp cậu:
– Cậu sáu Đàm có tình yêu mới đó cậu, là xe mô tô Harley! Mang biển số lãnh sự quán, phóng như điên ở London, mấy lần suýt bị dính án.
Cậu sáu Đàm biện minh:
– Tại vì không ai dạy em lái xe, nên kỹ thuật kém. Giờ lấy được bằng lái rồi thì không sao nữa rồi.
Đới Anh chỉ vào mũi cậu ấy:
– Em còn cãi nữa, từ tháng Giêng đến giờ gần chục cái vé phạt rồi, tuần trước luật sư Hồng lại nhận thêm một vụ kiện nữa, không biết lần này có giải quyết ổn thỏa không. Đừng nói với chị là em lái xe một năm rồi, đến tận tháng Mười Hai mới nghĩ đến việc đi thi bằng lái xe nhá?
Cậu sáu Đàm không thể nói dối được nữa, đành cười giả lả xin bỏ qua.
Hai chị em cãi nhau một trận. Mọi người đều nhìn Đới Anh đuổi theo khiến cậu sáu Đàm không thể chống trả, liền reo hò cổ vũ, không khí vô cùng náo nhiệt.
Trần Kim Sinh nhìn một lúc, rồi mở miệng nói:
– Có bao nhiêu loại xe để chọn, sao cứ nhất định phải chạy mô
-tô. Chẳng lẽ vì thấy ngầu, thấy oai, dễ nổi bật khi tán gái hả?
Hai người đang đùa giỡn phía trước đều dừng lại. Cậu sáu Đàm không dám động đậy, bị Đới Anh đẩy mấy cái, cuối cùng đẩy đến dưới ánh đèn, đứng nghiêm chỉnh đến mức có thể cung kính ngẩng đầu nhìn thẳng Trần Kim Sinh.
Trần Kim Sinh nói:
– Nhân lúc bố cháu không biết thì nhanh chóng bán chiếc Harley đó đi, chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Cậu sáu Đàm vẫn còn giận dỗi, cứng cổ đứng giữa phòng khách, im lặng không nói gì. Nhìn vẻ mặt đó của cậu ta, nếu mở miệng ra là thể nào cũng cãi lại Trần Kim Sinh một trận, nếu vậy thì Giáng Sinh này ai cũng không vui vẻ gì.
Mọi người trong phòng đều im thin thít, không dám thở mạnh.
Đúng lúc Trần Tử Dạ đi ngang qua, vỗ vai cậu sáu Đàm:
– Em nhanh chóng giải quyết đi, chú Trần em nói đúng đấy.
Cậu sáu Đàm quay đầu nhìn anh một cái, có vẻ không hiểu gì.
Trần Tử Dạ lại nói lại lần nữa:
– Nghe lời anh, chú Trần nói đúng đấy.
Cậu sáu Đàm lập tức hiểu ý, đáp:
– Chú Trần nói rất đúng!
Vài bước đuổi theo Tử Dạ:
– Vẫn là anh có kinh nghiệm.
Ngay lập tức lại bị mọi người quát mắng quay lại. Nhóm phụ nữ cùng nhau kể tội cậu sáu Đàm, nói cậu sáu Đàm từ nhỏ được mười mấy trưởng bối yêu thương, thật khiến người khác ngưỡng mộ. Có lần hồi tiểu học nghịch ngợm, bị cô Hộ Quân đánh một trận ở cổng trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!