Chương 22: (Vô Đề)

Lúc đó đã gần đến ngày đầu năm, thời tiết rất lạnh, ngoại trừ buổi sáng mở một lúc để thoáng khí ra thì sẽ đóng chặt lại.

Mẹ còn tưởng là tôi đã mở cửa sổ nhưng tôi bảo không phải, trước khi đi ngủ đã đóng cửa rồi, tôi cùng mẹ tiến đến xem.

Cửa sổ không chỉ mở mà trên bậu cửa sổ thẳng đứng còn có vài vết đen.

Sau khi nhìn kỹ hơn một lúc, tôi dần dần có thể nhận ra chúng

Là một số dấu tay và dấu chân. Có vẻ như thứ đó đã trèo vào qua cửa sổ rồi lại đi ra ngoài.

y da… Mẹ tôi chỉ vào dấu tay trên mép cửa sổ với vẻ mặt nhăn nhó.

Hiếm khi tôi thấy mẹ tôi có vẻ sợ hãi như vậy, tôi cảm thấy chuyện lần này không lành nên hỏi:

"Rốt cuộc là sao vậy mẹ?"

"Thần giữ nhà chúng ta đã bị con ma bên ngoài này dọa sợ rồi."

Nói xong mẹ tôi quay lại nhìn tôi.

"Rốt cuộc thì con đã chọc giận thứ gì thế?"

32.

Ngày hôm sau là thứ bảy, tôi gọi điện cho giáo viên xin nghỉ phép, nói rằng bản thân bị cảm, nhưng thực ra là ở nhà làm lễ thanh tịnh.

Đây vốn là một nghi thức rất đơn giản và thường thấy, thường được tổ chức khi chuyển đến nhà mới, nhưng nếu đã ở một thời gian rồi lại thực hiện nghi thức này thì phiền phức rồi.

Chỉ có hai lý do:

Căn nhà đã gặp phải chuyện không may.

Hoặc là căn nhà đã bị bên ngoài lẻn vào một hồn ma còn dữ hơn cả thần giữ nhà.

Tôi không dám hỏi mẹ tình hình cụ thể thế nào, chỉ cắm đầu chuẩn bị.

Đầu tiên là lúa, nếp, cao lương, đậu xanh và đậu đen, ngũ sắc ngũ cốc, mỗi thứ ba lạng, chuẩn bị thêm nước tinh khiết, rượu trắng, nhang, nến và giấy đỏ.

Mẹ tôi sớm đã đuổi cha tôi ra ngoài, đóng chặt cửa sổ, kéo kín rèm và bắt đầu bày bàn cùng.

Sau khi đốt xong nến, mẹ và tôi nắm lấy đống ngũ cốc đủ màu sắc trên bàn cúng, ném khắp nơi trong nhà, luôn miệng tụng:

"Nhà này có chủ, kính cáo bốn phương, cần đi thì đi, cần đến thì đến, lương thực ngũ cốc, từng đời cúng bái, Trạch Thần về lại, tà ma nhường chỗ."

Ngũ cốc rơi vãi trên mặt đất, âm thanh khác với lúc bình thường, lúc bật nảy lên cao hơn, khi rơi xuống, tốc độ cũng nhanh hơn, như bị một lực nào đó hút xuống.

Trong phòng nhanh chóng vang lên những tiếng xào xạc khiến tôi nổi cả da gà.

Lai rải thêm một nắm, âm thanh cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Lễ xong, dọn dẹp bàn cúng, tôi hỏi:

"Âm thanh vừa rồi là như thế nào vậy?"

Mẹ tôi bày ra vẻ mặt đáng tiếc, đáp:

"Tối qua thần giữ nhà đều bị dọa sợ, khóc suốt một đêm, muốn rời đi, nhưng bây giờ lại đã chịu ở lại rồi."

Cái gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!