Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi trả lời tin nhắn của Trình Quân, Thịnh Gia Ngật thờ ơ thu lại ánh mắt rồi quay người đi về phía cổng Đông của trường.

Hôm nay là sinh nhật mẹ anh, bà Chu Văn Quân. Chiều nay, anh nhận được điện thoại từ cô giúp việc ở nhà dặn tối về ăn cơm. Ai ngờ, vừa bước ra khỏi ký túc xá, từ xa anh đã nhìn thấy một nam một nữ đang sánh bước bên nhau.

Cô gái mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, vạt áo dài ngang đùi. Chàng trai xách một túi đồ ăn vặt, hai người nắm tay nhau, trông vô cùng ngọt ngào.

Rõ ràng cặp đôi ấy chẳng khác gì những sinh viên yêu nhau có thể thấy ở bất cứ đâu trong khuôn viên trường đại học, nhưng ánh mắt Thịnh Gia Ngật lại mãi không rời, dõi theo họ cho đến khi họ dừng lại dưới tòa ký túc xá nữ.

Chỉ đến khi tiếng chuông WeChat vang lên, anh mới bừng tỉnh.

Biệt thự Bán Sơn, khu nhà cũ của nhà họ Thịnh.

"A Ngật về rồi đấy à, mau vào, mau vào đây!"

Cô Lâm, người đã chăm sóc Thịnh Gia Ngật từ nhỏ, cất tiếng gọi đầy thân mật.

Thịnh Gia Ngật đưa tay đỡ lấy đôi dép lê cô cúi người đưa cho: "Cô Lâm đừng bận rộn, con tự làm được rồi."

Lời vừa dứt, một giọng phụ nữ nghiêm khắc đã vang lên từ phía xa: "Không nói một lời đã tự ý đăng ký khoa Máy tính của Đại học Kinh Bắc, tôi cứ tưởng cậu không định về nhà này nữa chứ."

Thịnh Gia Ngật ngước mắt nhìn lên, khẽ gọi một tiếng "Mẹ".

Chu Văn Quân cười lạnh, tiếng "cạch" khô khốc khi bà đặt chén trà xuống: "Cũng còn biết tôi là mẹ cậu đấy à."

Người phụ nữ trên ghế sofa mặc bộ đồ chỉnh tề, trên cổ là chuỗi ngọc trai cao cấp. Ở tuổi ngoài bốn mươi, bà được chăm sóc rất tốt, thời gian dường như không để lại chút dấu vết nào trên gương mặt, chỉ càng tôn lên vẻ cao quý. Chỉ cần ngồi đó thôi, bà đã toát ra khí chất mạnh mẽ.

Thịnh Gia Ngật nhíu mày.

Cảm giác ngột ngạt quen thuộc khiến anh không sao mở lời được.

Thấy vậy, cô Lâm khẽ lên tiếng: "Thực ra phu nhân không còn giận nữa đâu, cậu đừng cứng đầu nữa, nói vài câu nhẹ nhàng dỗ dành phu nhân đi."

Thịnh Gia Ngật im lặng.

Kể từ khi anh không làm theo ý muốn của Chu Văn Quân là ra nước ngoài học Thương mại, mà chọn ở lại trong nước ôn thi lại, tham gia cuộc thi CTF và vào khoa Máy tính của Đại học Kinh Bắc, anh đã ít về nhà hẳn.

Thịnh Gia Ngật vốn định nói chuyện nghiêm túc với mẹ, nhưng chưa kịp mở lời thì Chu Văn Quân, người đã kìm nén bấy lâu, không thể nhịn được nữa: "Cậu có biết năm xưa tôi và bố cậu đã phải tốn bao nhiêu công sức mới giúp cậu thoát khỏi chuyện đó, cho cậu ra nước ngoài là vì tương lai của cậu không? Đằng này, cậu lại im hơi lặng tiếng chạy về tham gia cái cuộc thi CTF vớ vẩn gì đó, cái cuộc thi đó có ích lợi gì chứ?"

"Nói đi, có phải vì cô gái kia muốn thi vào Đại học Kinh Bắc nên cậu mới quay về không? Người ta đã chết rồi mà cậu vẫn còn…"

"Mẹ nghĩ quá nhiều rồi."

Thịnh Gia Ngật lạnh lùng ngắt lời: "Con với cô ấy không có mối quan hệ như thế."

"Không có mối quan hệ như thế mà người ta lại vì cậu tự tử nhảy lầu? Lại còn để lại cả di thư như vậy." Chu Văn Quân vẫn không buông tha.

Thịnh Gia Ngật thu lại ánh nhìn, vẻ mặt vốn đã lãnh đạm nay còn vương thêm vài phần hung hăng, giọng điệu băng giá: "Mẹ có tin hay không thì tuỳ."

Nói rồi, dường như anh chợt nghĩ ra điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên vẻ chế giễu: "Mẹ cứ yên tâm, hai kẻ bạc tình như bố mẹ thì làm sao có thể sinh ra một đứa si tình được chứ."

Chu Văn Quân như bị đánh trúng yếu điểm, sắc mặt cực kỳ khó coi: "Giờ không nghe lời tôi sắp đặt, sau này tất cả mọi thứ của nhà họ Thịnh đều sẽ bị đứa con hoang bên ngoài cướp đi, lúc đó cậu đừng có mà khóc."

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật mới để ý thấy hôm nay là sinh nhật Chu Văn Quân, nhưng trong nhà lại vắng vẻ, hình như trước khi anh về chỉ có cô Lâm và bà.

"Ông ấy không về à?" Thịnh Gia Ngật hỏi.

Chu Văn Quân hừ lạnh, vẻ mặt đầy khinh thường: "Con hồ ly tinh bên ngoài làm sao có thể để ông ta về chứ."

Thịnh Gia Ngật thở dài: "Cần gì phải như vậy chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!