Chủ đề trên diễn đàn vẫn gây xôn xao dư luận. Dù nhà trường đã can thiệp, khóa chức năng trả lời của bài đăng và giữ lại để tiếp tục điều tra IP thay vì xóa hẳn, nhưng miệng lưỡi thiên hạ và lòng hiếu kỳ chuyện bát quái thì không thể cấm đoán.
Suốt hai ngày nay, bất kể Ôn Linh đi đến đâu, ánh mắt mọi người nhìn cô đều lộ rõ vẻ không mấy thiện cảm. Phương Lê lo sợ Ôn Linh xảy ra chuyện, nên luôn kè kè bên cạnh cô, sẵn sàng xông pha bảo vệ cô bất cứ lúc nào.
Ôn Linh cũng nhận ra ý định này của bạn, giữa trưa tan học đi ăn cơm, cô không kìm được hỏi Phương Lê vì sao lại đối tốt với mình như vậy.
Phương Lê chỉ cười tít mắt, khoác tay cô, đáp: "Ai bảo tớ thích tiên nữ xinh đẹp cơ chứ!"
Có trời mới biết, cô ấy thề rằng ngay lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Linh trước cửa ký túc xá vào đầu năm học, cô đã sửng sốt đến ngỡ ngàng, chỉ hận bản thân lại là gái thẳng!
"À phải rồi."
Phương Lê chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu hỏi Ôn Linh: "Chuyện trên diễn đàn, cậu đã nói với Trình Quân chưa? Chuyện này ít nhiều gì anh ấy cũng có trách nhiệm đấy."
"Chưa."
Ôn Linh lắc đầu.
Kể từ lần về nhà sau buổi tiệc hôm trước, tần suất Trình Quân nhắn tin cho cô đã giảm đi đáng kể so với trước. Có điều, hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, cô cũng không có thời gian nghĩ đến, giờ Phương Lê nhắc tới, cô mới để ý.
Phương Lê "à" lên một tiếng, "Cậu gặp chuyện lớn thế này sao không nói cho anh ấy biết?"
Ôn Linh cụp mắt, cũng không để tâm lắm: "Không sao đâu, đợi thông báo của nhà trường, tớ tự mình giải quyết được, không muốn làm phiền anh ấy."
"Mối tình của cậu đúng là… độc đáo thật đấy."
Phương Lê cười gượng gạo, sau đó chuyển chủ đề: "Trưa nay chúng mình ra ngoài trường ăn đi, căn tin đông người lắm, hôm nay tan học muộn thế này chắc chắn không còn chỗ."
"Được thôi."
Ôn Linh gật đầu: "Cậu muốn ăn gì?"
Suy nghĩ vài giây, Phương Lê nói: "Ngoài trường mới mở một tiệm mì trộn, mấy hôm trước tớ thấy được giới thiệu, trông có vẻ ổn. Mình đi thử đi?"
Ôn Linh: "Được."
Cô vốn dĩ không có yêu cầu gì nhiều về chuyện ăn uống, chỉ cần no bụng là được.
Quán mì trộn mới mở cách trường không xa, nằm gần khu phố ăn vặt đối diện cổng phía Đông.
Vì là quán mới khai trương nên có nhiều ưu đãi, ăn mì trộn được tặng kèm đồ uống, quán đông nghịt người.
Lúc Ôn Linh và Phương Lê đến thì vừa vặn có một bàn ăn xong. Hai người gọi món xong xuôi, ngồi chờ ở chỗ.
"Đông người thế này chắc chắn quán này ngon lắm. Chiều nay mình không có tiết, lát nữa ăn xong mua trà sữa về uống…"
Phương Lê vốn là người hoạt ngôn, vừa ngồi xuống đã líu lo nói không ngớt. Ôn Linh ít nói, hầu hết thời gian cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lời.
Một người tĩnh, một người động, cũng coi như là bổ sung cho nhau.
Đang ăn nửa chừng, Ôn Linh nhận được tin nhắn WeChat từ cô cố vấn: [Trường đã có kết quả điều tra, chiều nay em có rảnh thì ghé qua văn phòng cô một chuyến.]
Ôn Linh cúi đầu trả lời: [Thưa cô, chiều nay em không có tiết, em đang ăn cơm ngoài trường, ăn xong em sẽ qua ngay ạ.]
Cô cố vấn: [Được.]
Nghe thấy điện thoại của Ôn Linh liên tục báo tin nhắn, Phương Lê ngẩng đầu nhìn, cười trêu chọc: "WeChat của Trình thiếu gia đúng không?"
"Không phải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!