Để không bị người ở căn cứ huấn luyện phát hiện việc mình tự ý rời đi, ngay trong đêm đó Thịnh Gia Ngật đã vội vã bắt chuyến bay sớm nhất lúc rạng sáng để trở về thành phố lân cận.
Sáng hôm sau khi Ôn Linh tỉnh dậy, trong nhà chỉ còn lại mình cô, căn phòng trống trải vô cùng.
Trên giường và ghế sofa là một mớ hỗn độn, chăn gối rơi vãi khắp sàn, ga giường vẫn còn vương những vệt nước chưa khô, như thể đều đang phơi bày một đêm điên cuồng và hỗn loạn vừa qua.
Đầu Ôn Linh hơi choáng váng, khắp người mỏi nhừ, vài nơi còn đau âm ỉ.
Cô nhíu mày hất chăn ra, chỉ thấy dưới lớp váy ngủ, làn da vốn trắng nõn mịn màng giờ đây rải rác những vết hồng mờ ám, có chỗ thậm chí đã chuyển sang màu xanh tím đến hãi hùng.
Đặc biệt là ở vùng eo và bên trong đùi, những vết xanh đỏ đan xen khiến cô gần như chẳng nhìn ra được mảng da nào bình thường.
Đầu Ôn Linh càng thêm nhức, cô dứt khoát kéo chăn trùm kín đầu, mắt không thấy tâm không phiền.
Hôm qua cô bị Thịnh Gia Ngật giày vò đến tận khuya, vì thiếu ngủ nên lúc này hai bên thái dương đau nhói như kim châm, đầu óc cũng đình trệ. Cô hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao đêm qua anh lại đột ngột quay về trút giận một trận, rồi sáng sớm nay đã vội vàng rời đi. Cô xoay người ngủ tiếp, có chuyện lớn bằng trời cũng phải đợi cô ngủ bù xong đã.
Khi Ôn Linh thức dậy lần nữa đã là hai giờ chiều. Cô lờ mờ mở mắt, bị ánh nắng xuyên qua cửa sổ làm cho chói mắt mà phải quay đi.
Dù đã ngủ đủ nhưng toàn thân vẫn đau nhức, cả người chẳng còn chút sức lực nào, uể oải vô cùng.
Cô quờ quạng lấy chiếc điện thoại ở đầu giường, mở WeChat ra xem. Bên cạnh cái ảnh đại diện quen thuộc ấy không hề có chấm đỏ thông báo tin nhắn mới, khung trò chuyện trống trơn.
Ôn Linh cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Bất chợt, cô cảm thấy trái tim mình cũng như vừa bị khoét đi một khoảng trống.
Ở một diễn biến khác, việc Thịnh Gia Ngật rời khỏi căn cứ huấn luyện lúc nửa đêm đã bị đội trưởng phát hiện ngay đêm đó. Vừa trở về căn cứ, anh đã bị phạt chạy mười cây số, đồng thời bị tịch thu toàn bộ thiết bị liên lạc.
Mãi đến tận ngày thi đấu một tuần sau đó, Thịnh Gia Ngật mới nhận lại được điện thoại.
Trận đấu được tổ chức tại nhà thi đấu lớn nhất thành phố lân cận với quy mô vô cùng hoành tráng.
Vì là vòng đấu cá nhân nên thí sinh rất đông, phòng nghỉ chật kín người. Thịnh Gia Ngật không quen chịu đựng sự ồn ào này nên định ra ngoài hành lang thoáng khí.
Vừa hay đụng mặt đội trưởng, thấy vẻ mặt anh nặng trĩu tâm sự, ông chặn anh lại, nhíu mày hỏi: "Đi đâu đấy?"
Thịnh Gia Ngật rủ mắt, tâm trạng rõ ràng không tốt, giọng điệu hờ hững: "Trong này đông người quá, em ra ngoài hít thở chút thôi."
Thấy trạng thái của anh không ổn, đội trưởng có chút lo lắng nhưng cũng không dám nói nặng lời, chỉ gật đầu bảo sắp đến giờ thi đấu rồi, nhắc anh nhanh chóng quay lại.
Thịnh Gia Ngật gật đầu, lách qua dòng người định đi tiếp.
Đội trưởng vẫn cảm thấy không yên tâm.
Cái cậu nhóc này nổi loạn đến mức nửa đêm dám trốn khỏi căn cứ, hỏi lý do thì có chết cũng không nói, thà chịu phạt chạy mười cây số cũng phải giữ kín, điều này thực sự khiến ông lo ngại.
Ông không nhịn được mà dặn dò thêm: "Tầm quan trọng của trận đấu này, không cần tôi phải nhắc lại với cậu nữa chứ?"
Nghe vậy, bước chân Thịnh Gia Ngật hơi khựng lại, thần sắc trầm xuống.
"Giải nghệ là quyết định của riêng cậu, tôi không có quyền ngăn cản. Nhưng cậu chỉ có duy nhất cơ hội này để giành chức vô địch thế giới thôi, đừng để sự nghiệp của mình phải kết thúc trong nuối tiếc."
Im lặng một lát, Thịnh Gia Ngật trầm giọng đáp: "Em biết rồi, thưa đội trưởng."
Sau khi rời khỏi phòng nghỉ, Thịnh Gia Ngật tìm đến một góc hành lang yên tĩnh. Anh thong thả tựa lưng vào tường, cúi đầu châm một điếu thuốc. Làn khói màu xanh xám chậm rãi vươn lên theo những ngón tay rõ khớp xương.
Anh vô thức nhớ lại cảnh tượng lúc nãy trước khi đến nhà thi đấu, khi đội trưởng tìm đến và trả lại điện thoại cho mình.
Việc đầu tiên anh làm khi nhận điện thoại là cắm sạc, sau đó mở WeChat xem trong suốt một tuần anh biến mất, Ôn Linh có tìm anh không. Tiếc thay, khung trò chuyện vẫn dừng lại ở đêm rạng sáng hôm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!