Chương 5: (Vô Đề)

Đúng 0.01 giây trước khi người phía trước bước ra khỏi thang máy, Ôn Linh đã nhanh chóng buông tay, cúi đầu bước nhanh theo người đó ra ngoài.

Phía sau, Thịnh Gia Ngật nheo mắt nhìn bóng lưng có phần chột dạ, vội vàng chạy trốn kia. Đầu ngón tay lạnh buốt của anh vẫn còn vương vấn chút hơi ấm từ lòng bàn tay cô gái. Từ góc độ của anh, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy rõ nốt ruồi đỏ nhỏ xíu trên vành tai trái của Ôn Linh.

Màu đỏ nhạt đó trông vô cùng nổi bật.

Sau đó, anh thản nhiên đút một tay vào túi quần, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi nhấc chân bước ra khỏi thang máy.

Ứng Thầm quay người lại nói với Thịnh Gia Ngật: "Trình Quân đưa bạn gái về trường rồi, chúng ta mà chậm chân nữa là ông chủ dọn hàng đấy."

Thịnh Gia Ngật "ừm" một tiếng, ánh mắt lướt qua tấm lưng hơi cứng ngắc của cô gái ở phía xa: "Vậy chúng ta đi trước đi."

Một sự hiểu lầm khó hiểu khiến Ôn Linh cảm thấy như bị gai đâm sau lưng, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này. Ngay khi Trình Quân dặn dò xong, cô liền nhanh chân rời đi.

Tại chỗ cũ, ánh mắt Thịnh Gia Ngật sâu thẳm dõi theo bóng lưng mảnh khảnh đó, khuôn mặt anh không rõ hỉ nộ.

"Anh Ngật nhìn gì vậy?"

Ứng Thầm nhìn theo hướng mắt Thịnh Gia Ngật, cười nói bâng quơ: "Bạn gái của Trình Quân đúng là xinh thật, khí chất cũng tốt, kiểu thanh thuần lạnh lùng nhìn rất thoát tục."

"Nhưng mà," Ứng Thầm khẽ "chậc" một tiếng, "Tôi đoán là hai người này không yêu nhau lâu được đâu."

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật cuối cùng cũng có chút phản ứng, liếc mắt sang: "Nói xem?"

"Cũng không rõ nữa."

Ứng Thầm nửa đùa nửa thật nhún vai: "Nhưng cô gái này trông hiền lành lắm. Giờ thì Trình Quân thay đổi gu rồi, không thích "mèo hoang" mà chuyển sang thích "cừu non" rồi."

"Hiền lành?"

Thịnh Gia Ngật khẽ khịt mũi một tiếng rất nhỏ, nhẹ nhàng xoa nhẹ lòng bàn tay mình. Anh thì lại không cho là vậy.

Ánh mắt đen láy của người đàn ông đổ dồn lên bóng lưng của đôi nam nữ trẻ tuổi xứng đôi vừa lứa ở phía xa, không thể hiện cảm xúc gì.

Thấy ánh mắt anh vẫn dừng lại trên người Ôn Linh và Trình Quân, Ứng Thầm bâng quơ trêu chọc: "Sao thế, lẽ nào anh cũng thích kiểu bạn gái của Trình Quân à?"

"Nói vớ vẩn gì thế?"

Thịnh Gia Ngật thu hồi ánh mắt, khóe môi khẽ cong lên, dường như thấy chuyện này thật vô lý: "Tôi thích bạn gái của Trình Quân làm gì."

Anh chỉ là thấy hơi quen mắt một cách khó hiểu, hình như đã từng gặp ở đâu đó trước đây, nhưng lại không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

"Thôi nào, đi thôi, đi ăn thịt nướng đi, nếu không muộn quá họ dọn hàng mất."

Ứng Thầm thắc mắc: "?"

Ai bảo anh thích bạn gái Trình Quân chứ?

Ôn Linh trở về ký túc xá chỉ năm phút trước khi cửa đóng. Vừa bước vào, Phương Lê đã chạy đến đón: "Cậu về rồi Linh Linh, tớ lo chết đi được, chỉ sợ cậu về muộn bị cô quản lý ký túc xá bắt gặp thôi."

Cô quản lý dưới tầng hai khu nhà này đặc biệt nghiêm khắc, về muộn một phút cũng bị ghi tên.

"Cậu yên tâm đi Lê Lê, tớ luôn để ý giờ giấc mà."

Ôn Linh vừa cười đáp lời vừa đi vào phòng, nhìn thấy hai chiếc giường còn trống thì hỏi: "Mọi người không có ở đây à?"

Ôn Linh ở phòng bốn người. Ngoài Phương Lê và Thẩm Tuyết Oánh, còn một người bạn cùng phòng tên là Hứa Khả Hạ, không học cùng chuyên ngành với họ, là cán bộ hội sinh viên nên bình thường khá bận.

"Hạ Hạ đi lo việc của ban quản lý ký túc xá rồi. Còn người kia…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!