Chương 47: (Vô Đề)

Ôn Linh đứng yên tại chỗ, mặc cho Thịnh Gia Ngật ôm lấy mình.

Nói là ôm thì cũng không hẳn là chính xác. Trước đây, mỗi lần Thịnh Gia Ngật ôm cô đều rất dịu dàng và cẩn trọng, còn lần này… phải miêu tả thế nào nhỉ? Giống như một người sắp chết đuối đột nhiên vớ được một khúc gỗ trôi sông, bèn siết chặt lấy trong tay, chẳng nỡ buông rời.

Cô không biết đã có chuyện gì xảy ra với Thịnh Gia Ngật, chỉ biết lúc này anh trông thật yếu ớt và đau khổ, cứ như thể vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng đối với bản thân mình.

Ôn Linh không biết phải an ủi anh ra sao, chỉ có thể đứng lặng thinh để anh ôm chặt.

Chẳng biết bao lâu sau, Thịnh Gia Ngật chậm rãi ngẩng đầu, rủ mi mắt xuống nhìn cô, lực tay cũng nới lỏng đi vài phần.

Ôn Linh hít một hơi không khí trong lành, ngước mắt chạm vào ánh nhìn của anh, khẽ gọi một tiếng: "Thịnh Gia Ngật."

Yết hầu của Thịnh Gia Ngật khẽ chuyển động, đôi môi mỏng hơi khô đến trắng bệch khẽ mấp máy, giọng nói trầm thấp khàn đặc: "Anh làm em sợ à?"

Ôn Linh lắc đầu: "Không có."

Thịnh Gia Ngật ngước mắt nhìn cô.

Ôn Linh lặp lại: "Em không bị dọa sợ đâu."

Dừng một chút, cô hỏi: "Anh đang không vui ạ?"

Thịnh Gia Ngật cúi đầu, ra chiều đang suy nghĩ điều gì đó.

Vài giây sau, anh buông hẳn cô ra, không trả lời mà chỉ nắm lấy lòng bàn tay cô, nói: "Vào nhà đã."

Ôn Linh đi theo sau anh vào trong. Trên bàn trà ở phòng khách, mấy vỏ chai bia nằm ngổn ngang, bên cạnh còn nửa chai vang đỏ uống dở, dịch sang bên phải là bình chiết rượu và ly cao chân. Trong ly vẫn còn khoảng một phần tư rượu vang, chắc là anh vừa rót xong còn chưa kịp uống thì cô đã gõ cửa.

Cô không biết Thịnh Gia Ngật đã uống bao lâu rồi, nhưng nhìn số vỏ chai trên bàn thì có vẻ không nhiều bằng hôm ở khu nghỉ dưỡng, vậy mà trạng thái của anh lúc này lại tệ hơn hôm đó rất nhiều.

Vẫn thường nghe nói khi tâm trạng không tốt thì uống rượu dễ say, hôm nay coi như đã được chứng thực trên người Thịnh Gia Ngật.

Vào đến phòng khách, Thịnh Gia Ngật không nói năng gì, tựa người vào sofa, đôi chân dài duỗi thẳng, nhíu mày nhắm mắt dưỡng thần.

Ôn Linh bước tới, chợt thấy trên ghế sofa ngay cạnh Thịnh Gia Ngật có một túi hồ sơ đã mở, bên trong lộ ra một góc tài liệu in sẵn.

Cô nhìn thấy cái tên Ôn Vệ Đông.

Ôn Linh cứ ngỡ đó là tài liệu về tội trạng của Ôn Vệ Đông mà Thịnh Gia Ngật thu thập được thời gian qua, bèn đưa tay định lấy, nhưng tay vừa chạm vào túi hồ sơ đã bị Thịnh Gia Ngật giữ chặt lại.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Sao thế anh?"

Thịnh Gia Ngật rủ mắt liếc nhìn góc tài liệu lộ ra, giọng nói hơi trầm xuống: "Không có gì, tài liệu tạm thời chưa đủ, đợi thu thập xong hết anh sẽ đưa cho em xem."

Ôn Linh nhìn anh, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, khẽ gật đầu "vâng" một tiếng rồi hỏi: "Hôm nay anh về nhà là để lấy tài liệu của Ôn Vệ Đông ạ?"

Thịnh Gia Ngật ừ một tiếng, sau khi xác nhận chắc chắn Ôn Linh chưa nhìn thấy những thứ khác trong túi hồ sơ, anh mới thuận tay cất nó đi.

Ôn Linh lại hỏi: "Sao anh lại uống rượu một mình?"

"Không có gì đâu."

Thịnh Gia Ngật rủ mắt nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, thản nhiên nói: "Anh với mẹ có chút mâu thuẫn, giờ giải quyết xong rồi."

Ôn Linh nhìn vào mắt anh, chỉ dựa vào ngữ khí và biểu cảm này thì thật khó để phân biệt thật giả.

Lát sau, Thịnh Gia Ngật đột nhiên lên tiếng: "Nếu lần này anh tống Ôn Vệ Đông vào trong, ông ta có lẽ khó mà ra được nữa, em có trách anh không?"

"Tại sao em phải trách anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!