Chương 46: (Vô Đề)

Chuyến đi nghỉ dưỡng kéo dài ba ngày nhanh chóng khép lại.

Sáng sớm, sau khi ngủ dậy và dùng bữa sáng đơn giản, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân để chuẩn bị quay về trường.

Thực ra cũng không cần phải vội vã đến thế, nhưng vì Ôn Linh và Phương Lê có tiết đầu tiên vào buổi chiều, cộng thêm thời gian di chuyển trên đường nên cả nhóm quyết định xuất phát sớm hơn một tiếng rưỡi.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, mối quan hệ giữa Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật đã có bước tiến triển vượt bậc, giờ ngồi nhớ lại cô vẫn cảm thấy như đang trong một giấc mơ.

Gần đến buổi trưa, chiếc xe từ từ dừng bánh trước cổng Đại học Kinh Bắc. Những người khác lần lượt xuống xe, chỉ còn Thịnh Gia Ngật vẫn tựa người vào ghế lái, không hề nhúc nhích.

Thấy vậy, Ứng Thầm nhìn anh hỏi: "Cậu không vào trường à?"

Thịnh Gia Ngật một tay giữ vô lăng, nghiêng đầu nhìn sang: "Lão Phật gia ở nhà vừa gửi WeChat, bảo tôi hôm nay phải về nhà một chuyến."

Ứng Thầm nghe vậy khẽ "chậc" một tiếng, "Được rồi, thế cậu đi đường cẩn thận, về sớm đấy."

"Đến lượt cậu nói chắc?" Chu Dật An không nhịn được mà nhíu mày, nửa đùa nửa thật bảo: "Câu này không phải nên để cậu nói chứ nhỉ?"

Ứng Thầm: "?"

Thịnh Gia Ngật nhướng mày nhìn hai người họ rồi khẽ nhếch môi, ánh mắt quyến luyến chuyển sang Ôn Linh: "Em đi học trước đi, muộn chút anh về đón em đi ăn cơm."

Ôn Linh khẽ gật đầu: "Vâng, anh đi sớm về sớm, chú ý an toàn nhé."

Khóe môi Thịnh Gia Ngật vương vấn ý cười, anh khẽ gật đầu, đợi đến khi họ đã đi vào trong trường mới yên tâm quay đầu xe, lái thẳng về phía nhà cũ họ Thịnh.

Nhà cũ họ Thịnh.

Hôm nay là ngày làm việc nhưng Chu Văn Quân không đến công ty, bà đặc biệt ở nhà đợi Thịnh Gia Ngật về.

Thịnh Gia Ngật vừa bước vào phòng khách đã thấy mẹ mình đang ngồi trên ghế sofa với tư thế vô cùng thanh lịch, trước mặt vẫn là ly cà phê Americano bất biến vạn năm.

Vì chuyện Tết năm ngoái anh lén chạy từ nhà ông ngoại về nước, mẹ vẫn luôn có thành kiến với anh. Dù sau đó anh đã xin lỗi qua điện thoại và gửi quà tạ lỗi, nhưng có vẻ Chu Văn Quân vẫn còn giận, đã một thời gian dài bà không chủ động liên lạc. Chẳng biết hôm nay đột nhiên gọi anh về là vì chuyện gì.

Thịnh Gia Ngật thay dép đi trong nhà rồi bước vào, gọi một tiếng "Mẹ", sau đó hỏi: "Có chuyện gì mà mẹ gọi con về gấp thế?"

Anh ngồi xuống ghế sofa cạnh Chu Văn Quân một cách khá tùy ý. Thấy thần sắc bà nghiêm nghị, anh không khỏi đoán mò: "Bố con ở bên ngoài lại gây ra chuyện gì rồi sao?"

Chu Văn Quân ngước mắt nhìn anh một cái, rồi lập tức thu hồi tầm mắt, hất hàm về phía túi tài liệu trên bàn trà, giọng bình thản: "Mở ra xem đi."

"Cái gì mà nghiêm trọng thế ạ?"

Thịnh Gia Ngật mỉm cười cầm túi tài liệu trên bàn ra mở. Nhưng khi nhìn rõ những thông tin bên trong, biểu cảm trên mặt anh bỗng khựng lại, ngay sau đó anh nhíu mày nhìn Chu Văn Quân: "Mẹ điều tra cô ấy?"

Chu Văn Quân nhìn anh, cười như không cười: "Bạn gái mà con trai mẹ rầm rộ công khai trước truyền thông, làm mẹ như mẹ cũng phải biết lai lịch của con bé chứ?"

Thịnh Gia Ngật nhíu mày, trong lòng có chút phản kháng, nhưng khi cúi đầu xem kỹ tập hồ sơ điều tra lý lịch trên tay, đôi lông mày đang nhíu chặt của anh dần giãn ra.

Dưới trướng Chu Văn Quân có rất nhiều thuộc hạ đắc lực, thông tin điều tra được đương nhiên chi tiết hơn hẳn người của anh.

Trong đó, ngoài thông tin của Ôn Linh, còn có hồ sơ về công việc trước đây của mẹ cô – bà Tạ Uyển – tại chi nhánh Nam Thành của tập đoàn Trình thị, cũng như thông tin chi tiết về Ôn Vệ Đông: ngồi tù từ khi nào, vì tội gì, ngồi mấy năm và ra tù lúc nào, tất cả đều được ghi chép rõ ràng minh bạch.

Thậm chí cả chuyện Ôn Linh từng được nhà họ Trình tài trợ vào năm lớp 12, ở nhờ nhà họ Trình và từng yêu đương với Trình Quân cũng bị đào bới ra hết.

Cùng lúc đó, giọng của Chu Văn Quân lại vang lên: "Từ già đến trẻ, chẳng có ai để mẹ yên lòng cả."

Bà nhìn xấp tài liệu nhức đầu này, cười lạnh mỉa mai: "Con đúng là con trai ngoan của bố con, đến cả khoản này cũng di truyền từ ông ấy, cứ thích mấy đứa con gái xuất thân từ gia đình nhỏ lẻ, thậm chí trước đây còn là bạn gái của Trình Quân."

"Con với Trình Quân từ nhỏ đã lớn lên cùng một khu viện, con không thấy mất mặt nhưng mẹ thì thấy mất mặt đấy. Chẳng trách năm ngoái Trình Quân đột ngột ra nước ngoài du học, chắc chắn là không thoát khỏi liên quan đến chuyện này rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!