Sáng ngày hôm sau, khi Ôn Linh tỉnh dậy thì chỗ bên cạnh đã trống không, trong phòng ngủ chỉ còn lại mình cô.
Cô chậm chãi mở mắt nhìn ánh nắng dịu nhẹ ngoài cửa sổ, đại não mông lung dần khôi phục sự tỉnh táo, cùng lúc đó, tất cả những gì xảy ra đêm qua cũng tựa như sóng xô thác đổ ùa về trong tâm trí.
"Chỗ này có được chạm vào không, mềm quá… đừng run… ôm chặt lấy anh."
"Nhìn vào mắt anh này, đừng sợ, có thể kêu lên chứ đừng nhịn, anh thích em lắm bảo bối ạ, em có thích thế này không…"
"Gọi tên anh được không em…"
Từng câu từng chữ khiến người ta đỏ mặt tấc lòng, hòa lẫn với tiếng th* d*c trầm thấp đầy kìm nén của người đàn ông, cứ lặp đi lặp lại trong đầu Ôn Linh.
Trái tim Ôn Linh khẽ xao động một cách mất kiểm soát, cô xoay người định lấy điện thoại, cử động ấy làm vùng eo hơi đau âm ỉ, hai chân lại càng rã rời không chút sức lực.
Nhớ lại cảnh đêm qua Thịnh Gia Ngật ép lên người mình, bẻ chân cô thành những tư thế đáng xấu hổ, mặt Ôn Linh bỗng nóng bừng lên như phải bỏng.
Cô nhớ mang máng sau khi kết thúc vào đêm muộn, Thịnh Gia Ngật đã dọn dẹp mấy chiếc bao cao su đã qua sử dụng, sau đó chu đáo giúp cô tắm rửa và thay váy ngủ, rồi sau đó nữa…
Ôn Linh khẽ nhíu mày, cô không nhớ rõ lắm, hôm qua uống hơi quá chén cộng thêm vừa mệt vừa buồn ngủ, ký ức của cô chỉ dừng lại ở việc tắm xong nằm lên giường rồi ngủ thiếp đi cho đến tận bây giờ.
Cô cầm điện thoại lên xem, đã hơn mười giờ sáng rồi. Trong WeChat, Phương Lê có nhắn tin cho cô từ nửa tiếng trước, hỏi cô đã ngủ dậy chưa, nói rằng hôm qua mình uống nhiều quá nên bị đứt đoạn trí nhớ, sáng nay tỉnh dậy mới phát hiện cô không ngủ cùng mình.
Ôn Linh không nói nhiều, chỉ cúi đầu nhắn lại cho Phương Lê rằng mình vừa ngủ dậy, vệ sinh cá nhân xong sẽ qua tìm cậu ấy ngay.
Nhắn xong, cô tung chăn bước xuống giường định đi rửa mặt, khoảnh khắc đôi chân vừa chạm đất, bắp đùi khẽ run lên giống như bị kiệt sức nên không thể phát lực nổi.
"…"
Ôn Linh có chút cạn lời, bỗng dưng muốn nổi cáu nhưng lại chẳng biết nên mắng ai.
Dù sao thì… đêm qua cô cũng khá là tận hưởng.
Đợi một lát cho hoàn hồn, cô bước vào phòng tắm, vừa cởi váy ngủ ra Ôn Linh mới phát hiện trên ngực và gần bẹn mình đầy những vết hôn đỏ rực, chỗ đậm chỗ nhạt loang lổ.
Có lẽ vì nể tình hôm nay cô còn phải mặc đồ bơi đi tắm suối nước nóng, nên các vết hôn đều nằm ở những vị trí rất kín đáo, rải rác ở phía dưới ngực, đùi trong và bụng dưới.
Thấy cảnh này, Ôn Linh nhíu mày.
Xem ra lần tới phải nói chuyện nghiêm túc với Thịnh Gia Ngật về việc này mới được, cô không thích để lại những dấu vết quá lớn trên người mình.
Cũng hơi đau nữa.
Tắm xong, Ôn Linh thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng.
Dưới phòng khách không có ai, khu vực sofa trông khá bừa bộn, hôm qua mọi người đều uống không ít nên chắc là vẫn chưa ngủ dậy, cô liền đi thẳng lên tầng hai tới phòng của Phương Lê.
Trong phòng ngủ, Phương Lê cũng vừa tắm xong, đang đứng trước gương chăm sóc da.
Thấy cô vào, mắt Phương Lê sáng lên: "Linh Linh, cậu về rồi đấy à?"
Ôn Linh gật đầu, gương mặt không giấu nổi vẻ mệt mỏi: "Sao cậu dậy sớm thế?"
Phương Lê thu hồi tầm mắt: "Đồng hồ sinh học ấy mà, cậu hiểu mà."
Nói xong, cô ấy nhìn Ôn Linh qua gương: "Cậu làm sao thế, trông mệt mỏi rã rời, cứ như cả đêm không ngủ ấy."
"…"
Ôn Linh có chút chột dạ và ngượng ngùng, tuy không đến mức cả đêm không ngủ nhưng cũng chẳng chợp mắt được mấy tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!