Sau khi đã ăn uống no say, thấy thời gian còn sớm và cảm thấy chưa thực sự thỏa mãn, Ứng Thầm bèn gọi người mang mấy bộ xúc xắc lên.
Vẫn là trò so điểm lớn nhỏ như trước.
Mọi người ngồi đây ai cũng biết chơi, Ôn Linh từ sau lần trước đã nắm rõ quy tắc cơ bản, lần này chơi đã vô cùng quen tay, thậm chí thỉnh thoảng còn biết báo khống để lừa người khác.
Ba chàng trai đều biết chơi là chuyện bình thường, chỉ là Ôn Linh không ngờ Phương Lê cũng am hiểu rộng đến thế. Kỹ thuật lắc xúc xắc của cô đã đạt đến mức điêu luyện, ngoài Ôn Linh ra, bốn người còn lại đều bị cô lần lượt "khui" sạch một lượt.
Thảm nhất phải kể đến Ứng Thầm và Thịnh Gia Ngật. Thịnh Gia Ngật vì sợ Ôn Linh sẽ báo theo mình một con số không tưởng rồi bị phạt rượu, nên trước đó anh đã chủ động báo bị khui sớm. Còn Ứng Thầm thì đúng nghĩa là một kẻ chịu trận tội nghiệp.
Chu Dật An là bạn trai của Phương Lê, Ôn Linh là bạn thân của cô, nên phần lớn thời gian Phương Lê đều nương tay cho hai người này. Riêng với hai người kia, Phương Lê ra tay không chút do dự, có đôi khi ngay cả Thịnh Gia Ngật cũng không đoán nổi con số cô báo ra là thật hay đang lừa người.
Một vòng chơi mới bắt đầu, lần này đến lượt Phương Lê, cô trực tiếp báo có 15 con sáu. Chu Dật An báo theo 16 con sáu. Đến lượt Ứng Thầm thì đúng là một khởi đầu đầy bế tắc, báo theo 17 con thì vừa sợ bị khui mà cũng chẳng dám khui người ta.
Sau một hồi do dự, Ứng Thầm quyết định đặt cược một ván.
"18 con sáu!"
Phương Lê: "Khui…"
Chết tiệt!
Ứng Thầm lập tức cảm thấy đời mình xong rồi.
"…"
Mọi người mở hũ xúc xắc ra, tất cả cộng lại trên bàn, tính cả những con "một" cũng chỉ có vẻn vẹn mười con, chênh lệch đến mức vô lý.
Điều vô lý hơn nữa là chính tiểu thư Phương Lê, người vừa hét lên 15 con sáu, trong tay chỉ có đúng 2 con. Tất cả lại bị cô lừa thêm một lần nữa.
"…"
Ứng Thầm nhìn Phương Lê với vẻ mặt tuyệt vọng: "Cho tôi hỏi, trong tay cô chỉ có hai con sáu thôi mà sao cô dám hô lên con số 15 thế hả?"
Phương Lê cười thầm, nhìn anh với vẻ mặt vô tội rồi nhún vai: "Thì báo đại thôi."
"Đâu có ai quy định trong tay phải có bao nhiêu thì mới được báo gấp đôi số đó đúng không?"
Mọi người không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Ứng Thầm đột nhiên cảm thấy hình như hôm nay mình bị rơi vào bẫy, anh đầy vẻ cạn lời nhìn sang Chu Dật An: "Còn cậu nữa, một con cũng không có mà sao cậu dám báo theo???"
Chu Dật An nhìn anh rồi lại nhìn Phương Lê: "Tớ cứ ngỡ là bạn gái tớ có."
"…"
Lời vừa dứt, Thịnh Gia Ngật đã khoan thai đưa ra thông báo miễn trừ trách nhiệm: "Ván này còn chưa đến lượt tôi và Ôn Linh, các cậu tự giải quyết đi."
Ôn Linh cũng gật đầu phụ họa theo.
Ứng Thầm: "…"
"Được, tôi uống!"
Nói đoạn, anh đưa tay cầm ly rượu trên bàn lên uống cạn sạch.
"Cậu uống chậm thôi."
Chu Dật An cũng sợ anh uống say quá, bèn đề nghị: "Hay là chúng ta đổi cách chơi khác đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!