Chương 43: (Vô Đề)

Ngày mai là cuối tuần, nên ngay khi trận đấu kết thúc, Ứng Thầm đã đặt chỗ tại một khu nghỉ dưỡng tư nhân trên núi ở ngoại ô Kinh Bắc để ăn mừng. Cả nhóm từ Đại học Kinh Bắc cùng nhau quay về trường lấy đồ đạc cá nhân rồi mới xuất phát đi khu nghỉ dưỡng.

Trên chiếc xe kinh doanh lúc ra về có năm người, bốn người kia đều có đôi có cặp, chỉ mình Ứng Thầm là "kiếp độc thân".

Nhìn hai cặp đôi trước sau cứ quấn quýt không rời, Ứng Thầm mặt không cảm xúc nói với tài xế: "Bác tài ơi, cho cháu xuống xe với."

Bác tài nghe vậy liền nhìn vào gương chiếu hậu.

Thịnh Gia Ngật nhíu mày, nhàn nhạt lên tiếng: "Bác đừng để ý đến cậu ta."

"?"

Ứng Thầm vẻ mặt đầy oán hận: "Anh Ngật, anh thay đổi rồi, anh không còn thương em nữa."

Thịnh Gia Ngật nhíu mày, khẽ nâng mí mắt liếc cậu ta một cái, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nói: "Bạn gái tôi còn đang ở đây, cậu bớt làm trò buồn nôn đi."

"…"

Nghe vậy, Chu Dật An và Phương Lê ngồi ghế sau không nhịn được mà cười thầm, sau đó tốt bụng an ủi: "Ứng Thầm, cậu chấp nhận số phận đi. Hay là cậu cũng tìm cô bạn gái nào đó mà yêu."

Ứng Thầm ủ rũ thu lại tầm mắt: "Thôi tôi chả tìm đâu, tôi chỉ sợ bố tôi đánh gãy chân thôi."

Phương Lê tò mò hỏi: "Sao lại thế?"

"Lên đại học rồi, chỉ là yêu đương thôi mà, có nghiêm trọng đến thế không?"

Thịnh Gia Ngật thong dong thu lại ánh mắt: "Cậu ta có hôn ước rồi."

"Hôn ước?"

Trên mặt mọi người đồng loạt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, ngay cả Ôn Linh ngày thường vốn chẳng màng chuyện bao đồng cũng không nhịn được mà ngẩng đầu, đầy vẻ hiếu kỳ nhìn Thịnh Gia Ngật.

Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật dùng giọng nói ôn hòa, kiên nhẫn giải thích: "Hôn nhân gia tộc, định ước từ nhỏ."

"Hóa ra là vậy."

Trước đây họ chỉ nghe nói giữa các gia tộc hào môn thường có liên hôn, không ngờ chuyện này lại xảy ra ngay bên cạnh mình.

Ôn Linh ngước nhìn Thịnh Gia Ngật, chớp chớp mắt, khẽ hỏi: "Thế anh có hôn ước không?"

Thịnh Gia Ngật nghe xong liền cúi đầu nhìn cô rồi nhíu mày, những ngón tay thon dài rõ đốt khẽ bóp nhẹ lên gáy trắng ngần của cô: "Em nói xem?"

Anh nghiêng đầu sát lại, hơi thở hơi trầm xuống, giọng nói thanh khiết dịu dàng: "Vừa rồi trước ống kính anh đã làm đến mức đó rồi, còn con nhà gia giáo nào chịu lấy anh nữa?"

Ôn Linh khẽ bật cười, đưa tay đẩy anh ra.

Thịnh Gia Ngật thuận thế nắm lấy lòng bàn tay cô, rũ mắt nhìn sâu vào khuôn mặt cô trong vài giây, rồi thong thả hỏi: "Sao thế? Muốn không chịu trách nhiệm à?"

Mặt Ôn Linh đỏ bừng lên ngay lập tức, vành tai cũng dần nóng rực. Không gian trong xe nhỏ hẹp, cô theo bản năng đưa tay bịt miệng Thịnh Gia Ngật, hạ thấp giọng: "Anh nói gì thế, nhỏ tiếng chút đi."

Thịnh Gia Ngật thấy dáng vẻ đỏ mặt của cô liền khẽ nhướng mày, cố tình hỏi: "Sao lại phải nhỏ tiếng?"

Nhưng anh vẫn rất phối hợp mà hạ tông giọng xuống, đảm bảo chỉ có hai người họ nghe thấy.

Ôn Linh nhíu mày nhìn anh: "Cái gì mà sao?"

Thịnh Gia Ngật cúi đầu chậm rãi tiến lại gần, hơi thở ấm áp nhè nhẹ phả lên sườn mặt cô, tư thế mập mờ đến mức tưởng như giây tiếp theo sẽ hôn xuống.

Vành tai Ôn Linh càng đỏ hơn, trái tim bị anh trêu chọc cho đập loạn nhịp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!