Ngày tháng tư, cỏ mọc xanh rì, chim chóc bay lượn.
Thấm thoắt đã bước sang tháng tư, tiết trời dần chuyển ấm, cũng là lúc các trường đại học trong nước rộn ràng với những cuộc thi và hoạt động giao lưu, trong đó có cuộc thi CTF dành cho sinh viên toàn quốc.
Thịnh Gia Ngật đã vào đội để tham gia huấn luyện tập trung từ một tuần trước. Ôn Linh vẫn duy trì nhịp sống đều đặn giữa ba điểm: lớp học, nhà ăn và ký túc xá. Thỉnh thoảng vào buổi tối trước khi đi ngủ, nếu cả hai cùng rảnh, họ sẽ trò chuyện ngắn ngủi vài câu. Cách họ ở bên nhau ngày càng trở nên giản đơn và tự nhiên.
Chiều ngày trước khi trận đấu diễn ra, Thịnh Gia Ngật nhờ người gửi vé xem đến tận tay Ôn Linh.
Trong ký túc xá, Phương Lê cúi đầu cầm tấm vé, không kìm được mà thốt lên kinh ngạc: "Trời đất, lại còn là vé VIP hàng đầu nữa chứ!"
Cô nàng mỉm cười híp mắt, nháy mắt với Ôn Linh: "Đúng là có người quen thật sướng, vé xem thi đấu mà cũng lấy được loại VIP hàng đầu thế này."
Ôn Linh cúi xuống nhìn qua một lượt: "Chắc là vé nội bộ thôi, tớ cũng không rõ lắm."
Phương Lê nâng niu tấm vé trên tay, vẻ mặt đầy vẻ hệ trọng: "Cậu phải cất cho kỹ đấy, đừng có để mất. Tớ xem trên trang chủ từ lần trước, nghe nói vé giải CTF lần này đã bán hết sạch từ nửa năm trước rồi, giờ thì đúng là một vé cũng khó tìm, mấy tay phe vé còn đẩy giá lên tận trời xanh kia kìa."
Cô vung vẩy tấm vé trong tay, có chút cường điệu: "Mấy tờ chúng mình đang cầm trong tay giờ đáng giá nghìn vàng đấy nhé!"
Ôn Linh nhìn bạn mình, khẽ cười không quá để tâm: "Đáng giá nghìn vàng, thật hay đùa thế cậu?"
"Tất nhiên là thật rồi."
Phương Lê nghiêng đầu nhìn cô hỏi: "Chẳng lẽ cậu không biết bạn trai mình có bao nhiêu người hâm mộ à?"
"…"
Ôn Linh nhất thời cứng họng, điều này quả thật cô không rõ.
Cô chưa từng chủ động tìm hiểu, mà Thịnh Gia Ngật bình thường lại khá kín tiếng, những gì cô biết phần lớn đều là nghe người khác kể lại.
Thấy vậy, Phương Lê lộ vẻ không thể tin nổi: "Cậu thật sự không biết sao?"
Bất lực một hồi, Phương Lê đành đóng vai người tốt tới cùng, kể tỉ mỉ để bổ túc kiến thức cho cô: "Cậu có biết trường mình có một vị giáo sư rất lợi hại không, chính là thầy dạy môn tự chọn của cậu ấy. Thầy ấy từng được mệnh danh là nhân vật cột mốc trong lịch sử CTF, lúc giải nghệ xếp hạng mười ba thế giới, và giành chức vô địch thế giới cá nhân đầu tiên khi mới 21 tuổi."
"Thế nhưng Thịnh Gia Ngật lần đầu lên sàn đấu khi mới mười lăm tuổi, mười tám tuổi đã đoạt chức vô địch toàn quốc và trở thành nhân vật nòng cốt của đội tuyển, thứ hạng thế giới cũng nằm trong top đầu. Mọi người đều nói anh ấy là người có triển vọng nhất trong việc phá kỷ lục giành chức vô địch thế giới trước tuổi 20, cũng là chuyên gia Web xuất sắc nhất trong nước hiện nay."
Ôn Linh gật đầu như hiểu như không: "Nghe qua thì đúng là rất giỏi."
"Nhưng mà Lê Lê này." Cô nhìn Phương Lê hỏi: "Sao cậu lại biết nhiều thế, trước đây tớ chưa từng nghe cậu nhắc là cậu hiểu về CTF bao giờ?"
Nghe vậy, Phương Lê mím môi cười có chút ngượng ngùng: "Tớ cũng mới lên mạng tra cứu mới biết đấy chứ, dù sao cũng sắp đi xem thi đấu rồi, phải phổ cập kiến thức trước một chút."
Ôn Linh: "Hóa ra là vậy."
Phương Lê cười trêu: "Lại còn nói tớ, chuyện của bạn trai mình mà cậu cũng chẳng hay biết gì."
Ôn Linh mỉm cười nháy mắt: "Thì chẳng phải đã có cậu phổ cập cho tớ rồi sao."
Vừa dứt lời, thông báo WeChat của Ôn Linh vang lên.
Cô cầm điện thoại liếc nhìn, là cuộc gọi video từ Thịnh Gia Ngật.
Thấy thế, Phương Lê mím môi cười ý nhị: "Không làm phiền đôi trẻ nói chuyện riêng tư nữa, tớ đi giặt quần áo đây."
Nói xong, cô nàng liền đẩy cửa bước ra khỏi phòng.
Ôn Linh đặt điện thoại lên bàn, điều chỉnh góc độ xong xuôi mới nhấn nút nghe.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi kết nối, gương mặt thanh tú của Thịnh Gia Ngật hiện lên trên màn hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!