Chương 41: (Vô Đề)

Không biết là do Thịnh Gia Ngật đã dùng thủ đoạn gì hay chính Ôn Vệ Đông đã gặp chuyện, kể từ sau lần đó, Ôn Vệ Đông giống như đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian, không bao giờ xuất hiện nữa.

Ôn Linh cũng vài lần gặng hỏi Thịnh Gia Ngật, nhưng anh chỉ nói rằng đang thu thập chứng cứ, còn về tung tích thì anh vẫn đang tìm, có lẽ là ông ta đã đánh hơi thấy điều gì nên trốn đi rồi.

Dẫu việc Ôn Vệ Đông không còn xuất hiện vẫn khiến lòng người có chút bất an, nhưng cuộc sống của Ôn Linh vẫn phải tiếp tục, cô không thể vì trốn tránh ông ta mà mãi chẳng bước chân ra khỏi cổng trường.

Thế nhưng Thịnh Gia Ngật vẫn chẳng thể yên tâm. Ngoài việc tăng cường người tìm kiếm, mỗi lần Ôn Linh ra khỏi trường anh đều đưa đi đón về. Phương Lê và Chu Dật An không biết chuyện tình hình bên trong, từng có lúc trêu chọc anh là "vật trang trí hình người" của Ôn Linh, cô đi đâu là anh theo tới đó.

Đối với chuyện này, Thịnh Gia Ngật chẳng buồn phủ nhận, thậm chí thỉnh thoảng những lúc tâm trạng vui vẻ, anh còn nhướng mày đầy tự hào mà đáp lại một câu: "Tôi thích thế đấy."

Ứng Thầm không nhịn được mà mắng anh là kẻ lụy tình, nhưng Thịnh Gia Ngật lại lấy đó làm niềm vui.

Trưa hôm ấy tan học, Ôn Linh vẫn như thường lệ cùng Phương Lê đi tới nhà ăn, Chu Dật An và Thịnh Gia Ngật cũng ở đó.

Sáng nay hai anh không có tiết nên đã đến nhà ăn số hai chiếm chỗ trước, sau đó nhanh chân đi lấy cơm nước cho bạn gái trước khi dòng người đổ xô tới. Đợi cô và Phương Lê đến nơi là chỉ việc ngồi vào ăn thôi.

Lúc đang dùng bữa, Phương Lê đề xuất: "Chiều nay hai anh có tiết không? Nếu không có thì bọn mình ra ngoài trường dạo phố đi, nghe nói mới mở một khu trò chơi điện tử, tôi vẫn chưa đi lần nào."

"Được thôi, sao cũng được."

Chu Dật An và Thịnh Gia Ngật không có ý kiến gì, chiều nay cả hai đều trống lịch.

"Còn cậu thì sao Linh Linh?"

Ôn Linh lắc đầu: "Tớ không đi được rồi, ngay trước lúc tan tiết tớ vừa nhận được thông báo của thầy giáo, tiết tự chọn tuần sau được dời lên chiều nay, ăn xong là tớ phải đi học ngay."

Phương Lê thắc mắc: "Sao tiết tự chọn tuần sau lại đột nhiên chuyển sang hôm nay thế?"

Ôn Linh nhớ lại nội dung thông báo trong nhóm: "Hình như nói là tháng Tư thầy phải đi làm giám khảo chỉ đạo cho một cuộc thi, nên chỉ còn cách dạy bù cho xong chương trình sớm thôi."

Nghe vậy, Thịnh Gia Ngật hơi ngước mắt lên: "Cuộc thi CTF của sinh viên đại học à?"

Ôn Linh gật đầu.

Cùng lúc đó, cô chợt nhớ ra hình như Thịnh Gia Ngật cũng là một trong những thí sinh tham gia cuộc thi CTF lần này.

"Bảo sao."

Phương Lê như sực nhớ ra điều gì: "Hồi trước tớ có xem trên trang web chính thức của trường, học kỳ này hình như có rất nhiều cuộc thi, gần nhất chính là giải CTF vào tháng tư tới."

Nói đoạn, Phương Lê ngẩng đầu nhìn bạn trai Chu Dật An bên cạnh: "Mà này, rốt cuộc cuộc thi CTF là cái gì thế?"

Chu Dật An mỉm cười, khẽ hất cằm: "Chẳng phải đối diện em đang ngồi một đại thần CTF đấy sao."

Phương Lê ngước nhìn Thịnh Gia Ngật ngồi đối diện, vỗ trán một cái: "Đúng rồi! Sao em lại quên khuấy đi mất nhỉ, đại thần ơi, xin hãy phổ cập kiến thức cho chúng em với."

Ôn Linh cũng ngước mắt nhìn sang.

Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật khẽ nhếch môi, dùng chất giọng trong trẻo, thong thả giới thiệu: "Cuộc thi CTF còn được gọi là cuộc thi kỹ thuật an ninh mạng, giải đề để giành cờ ghi điểm, chia thành các chế độ giải đề, tấn công phòng thủ và hỗn hợp, thông thường là thi đấu theo đội."

Phương Lê gật đầu ra vẻ hiểu nửa vời, hỏi tiếp: "Vậy cuộc thi lần này anh cũng tham gia chứ? Bọn em có được đến xem không?"

Thịnh Gia Ngật mỉm cười nói: "Tất nhiên là được rồi, cuộc thi diễn ra vào đầu tháng tư, đến lúc đó anh lấy mấy tấm vé, nếu các em hứng thú thì có thể cùng đi xem."

"Có chứ, có chứ!"

Phương Lê vốn là người thích náo nhiệt, tiện tay kéo luôn cả Ôn Linh: "Linh Linh, đến lúc đó chúng mình cùng đi nhé."

Ôn Linh nâng hàng mi lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thịnh Gia Ngật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!