Cô đương nhiên thật sự đã đồng ý hẹn hò với Thịnh Gia Ngật rồi.
Có lẽ vì ngày hôm trước xảy ra quá nhiều chuyện, đầu óc Ôn Linh vẫn còn choáng váng, tâm trí cũng bị những sự việc đường đột lấp đầy, mãi cho đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, hồi tưởng lại chuyện đêm qua, cô mới cảm thấy mọi thứ thật rõ rệt.
Cô đang ngủ trong nhà của Thịnh Gia Ngật, trên chiếc giường của anh, đắp tấm chăn của anh, và còn…
Nghĩ đến nụ hôn đêm qua, vành tai Ôn Linh không tự chủ được mà đỏ ửng lên.
Khác hẳn với sự gặm nhấm có phần tức giận lần trước, lần này Thịnh Gia Ngật hôn vô cùng dịu dàng, thậm chí có thể dùng từ "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa", giống như đang bảo vệ một món đồ dễ vỡ.
Lòng bàn tay ấm nóng khẽ nâng lấy gò má cô, đôi môi mềm mại chạm nhau đầy nhẹ nhàng. Đợi đến khi cô đã thích nghi, anh mới từng chút một cạy mở hàm răng, đầu lưỡi chậm rãi tiến vào, suốt cả quá trình đều đầy tình ý nhưng cũng rất mực kiềm chế.
Dù đã trôi qua một đêm, cô vẫn có thể nhớ như in từng cử động nhỏ của Thịnh Gia Ngật lúc đó.
Nhịp thở dần chậm lại, hơi ấm khi môi lưỡi giao triền, và cả cái cách anh cúi đầu nhìn cô, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười rõ rệt, đầy ám muội mà thốt ra câu: "Ôn Linh, em có thể thở mà."
Gò má Ôn Linh nóng bừng.
Cô phải thừa nhận rằng, giây phút đó, trái tim cô đã không thể ngăn được mà rung động.
Ngay cả lúc này khi nhớ lại, con tim vẫn cứ thắt lại từng nhịp xao xuyến.
Sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời tiết hôm nay đẹp đến lạ kỳ, mặt trời đã sắp lên đến đỉnh đầu, ước chừng cũng đã gần trưa.
Ôn Linh theo thói quen đưa tay quờ quạng bên cạnh gối tìm điện thoại, tìm mãi không thấy mới sực nhớ ra điện thoại đã bị Ôn Vệ Đông ném vỡ từ đêm qua.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ bẩn thỉu, xấu xa của người đàn ông đó khi nhìn mình, Ôn Linh lại không nén nổi cảm giác ghê tởm từ tận xương tủy.
Cô cố đè nén sự khó chịu ấy xuống, tung chăn, đi chân trần xuống giường.
Hôm qua cô bị ngất rồi được Thịnh Gia Ngật đưa về nên không có dép để đi, nhưng mùa đông ở Kinh Bắc có sưởi sàn, lúc này vẫn còn dư âm hơi ấm nên mặt đất không hề lạnh.
Cô khẽ đẩy cửa phòng ngủ bước ra ngoài, đập vào mắt là phòng khách rộng rãi, sáng sủa. Quan sát kỹ một hồi cô mới nhận ra đây không phải căn hộ mà lần trước cô theo Trình Quân đến dự tiệc.
"Thu thập đủ bằng chứng rồi báo cho tôi, trước tiên đừng động vào, cứ theo sát hắn ta cho kỹ."
Nghe thấy tiếng động, Ôn Linh ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thịnh Gia Ngật đang quay lưng về phía cô, đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại.
Anh đã thay một bộ đồ chỉnh tề, vạt áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng trong quần tây, ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay để lộ những đường cơ bắp săn chắc, trông như vừa mới từ bên ngoài về.
Ngay sau đó, cô lại nghe thấy giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của người đàn ông, ngữ khí hờ hững nhưng lại ẩn chứa sự tuyệt tình: "Cố gắng thu thập càng nhiều bằng chứng càng tốt, tốt nhất là tống hắn vào trong đó ngồi khoảng hai ba mươi năm."
Nghe vậy, Ôn Linh chợt nhớ lại lời Thịnh Gia Ngật nói đêm qua rằng cứ giao chuyện này cho anh xử lý, có phải anh đang nói đến việc thu thập bằng chứng của Ôn Vệ Đông không?
Nếu đúng là vậy, cô sẵn sàng cung cấp bằng chứng và ra mặt làm chứng.
Thịnh Gia Ngật dặn dò thêm vài câu với đầu dây bên kia rồi mới cúp máy quay người lại, thấy Ôn Linh đang đứng ở cửa phòng ngủ.
Anh thu lại vẻ âm trầm trên mặt, thay vào đó là nụ cười dịu dàng: "Em tỉnh rồi à?"
Thịnh Gia Ngật sải bước đi tới, cúi đầu nhìn cô hỏi: "Đêm qua ngủ ngon không? Có còn gặp ác mộng nữa không?"
Ôn Linh khẽ lắc đầu: "Không ạ."
Cô ngẩng lên nhìn Thịnh Gia Ngật: "Anh vừa nói chuyện điện thoại về việc của Ôn Vệ Đông phải không?"
"Em nghe thấy anh gọi điện à?" Thịnh Gia Ngật hỏi lại.
Ôn Linh cụp mắt, mím môi có chút ngại ngùng: "Em không cố ý nghe lén đâu, chỉ là vừa ra tới nơi thì thấy anh đang nói chuyện…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!