Chương 39: (Vô Đề)

Ôn Linh cũng không nhớ rõ cuộc đối thoại ngày hôm đó đã kết thúc như thế nào, chỉ biết là kể từ sau hôm ấy, mối quan hệ giữa cô và Thịnh Gia Ngật rơi vào một trạng thái bế tắc đầy vi diệu.

Dù chưa hề chia tay, nhưng họ cực kỳ hiếm khi xuất hiện cùng nhau, như thể cả hai đều đang cố ý né tránh đối phương. Thế nhưng, có những chuyện không phải cứ trốn tránh là có thể coi như chưa từng xảy ra.

Tình trạng này kéo dài suốt một tuần lễ.

Trưa hôm ấy, sau khi tan học, Ôn Linh vẫn cùng Phương Lê đi ăn cơm ở nhà ăn số hai như thường lệ. Đến nơi cô mới biết, hôm nay Phương Lê còn gọi cả Thịnh Gia Ngật và Chu Dật An.

Hôm nay khoa Công nghệ thông tin không có tiết, Thịnh Gia Ngật và Chu Dật An đã đến nhà ăn từ sớm để chiếm chỗ cho hai người, ngay cả món cá sốt chua ngọt mà Phương Lê thích nhất, Chu Dật An cũng lấy sẵn cho cô nàng hẳn hai phần.

Thấy vậy, gương mặt Phương Lê rạng rỡ nụ cười, cô buông tay Ôn Linh ra rồi tự nhiên khoác lấy tay Chu Dật An: "Oa, tận hai phần cá sốt chua ngọt luôn! Cảm ơn anh yêu nhé!"

Chu Dật An cười ôn nhu, nuông chiều xoa nhẹ mái tóc cô: "Biết em là đồ háu ăn mà."

Phương Lê cười hì hì, gương mặt ngập tràn vẻ ngọt ngào và hạnh phúc của kỳ tâm đầu ý hợp, tưởng như sắp tỏa ra những bong bóng màu hồng đến nơi.

Ôn Linh khẽ ngước mắt, bất ngờ chạm phải ánh nhìn của Thịnh Gia Ngật.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Ôn Linh liền như bị điện giật mà vội vàng dời mắt đi.

Hành động ấy chẳng khác nào "giấu đầu hở đuôi".

Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật khẽ nhếch môi, chậm rãi rũ mắt xuống như để che giấu nỗi cô đơn nơi đáy mắt.

Đến khi ngẩng đầu lên, anh đã lấy lại vẻ lơ đãng như trước, tư thế thong dong tựa vào ghế, đôi chân dài vắt vẻo, biểu cảm lạnh lùng xa cách, vẫn là dáng vẻ của một vị quý tộc cao cao tại thượng, tựa như chẳng có điều gì có thể lọt vào mắt xanh của anh.

Ôn Linh thoáng nhìn qua từ dư quang, trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc lạ lẫm mà phức tạp, chỉ thấy lồng ngực như bị thứ gì đó chặn đứng, trái tim xót xa đầy ứ.

Đây là lần đầu tiên Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật đối mặt kể từ đêm hôm đó. Trong một tuần qua, không phải là không gặp, nhưng đa phần đều là những cái lướt qua vội vã trong khuôn viên trường, chỉ kịp nhìn thấy một góc mặt nghiêng hay bóng lưng thì cả hai đã cùng quay bước.

Nhưng hôm nay, dưới sự sắp đặt vô tình của Phương Lê, cô dường như không còn đường lui.

Ôn Linh ngồi bên cạnh Phương Lê, cúi đầu ăn từng miếng nhỏ, rõ ràng đều là những món cô thích, nhưng hôm nay cô lại chẳng nếm ra mùi vị gì.

Bên tai cô, ngoại trừ tiếng ồn ào náo nhiệt của nhà ăn, hầu như chỉ toàn tiếng trò chuyện của Phương Lê và Chu Dật An, thi thoảng lại xen lẫn vài tiếng cười khẽ.

Phần cơm trước mặt Thịnh Gia Ngật vẫn chưa hề động đến, tầm mắt anh cứ vô ý hay hữu ý dừng lại trên người Ôn Linh – người đang vùi đầu ăn cơm như muốn giấu tiệt mặt vào khay thức ăn, không rõ anh đang nghĩ gì.

Nhận ra khay cơm của anh vẫn còn nguyên vẹn, Chu Dật An lên tiếng hỏi: "Sao cậu không ăn đi?"

Động tác gắp thức ăn của Ôn Linh khựng lại một nhịp.

Thịnh Gia Ngật thu hồi tầm mắt, giọng nói nhạt nhẽo: "Không có khẩu vị."

Nói đoạn, anh đẩy khay cơm về phía Chu Dật An: "Cậu giải quyết hộ tôi đi."

Hơi thở Ôn Linh khẽ trĩu xuống, bàn tay cầm đũa hơi trắng bệch ra vì dùng lực.

Chu Dật An nhìn Thịnh Gia Ngật một cái, lại nhìn Ôn Linh đang cúi đầu im lặng, cộng thêm việc nhận ra từ nãy đến giờ hai người dường như không hề giao lưu với nhau, dù là người chậm chạp đến đâu cũng có thể nhận ra điều bất thường.

Cậu thu lại tầm mắt, mỉm cười: "Thế thì tôi không khách sáo đâu đấy."

Phương Lê ngẩng đầu nhìn Chu Dật An rồi lại nhìn Ôn Linh đang vùi đầu im lặng, cuối cùng cũng phát hiện ra manh mối.

Trưa hôm đó sau khi ăn xong quay về ký túc xá, Phương Lê không nhịn được mà ướm lời hỏi: "Linh Linh, cậu với Thịnh Gia Ngật cãi nhau à?"

Động tác trên tay Ôn Linh khựng lại một giây, ngay sau đó khôi phục lại bình thường, ngẩng đầu nhìn sang: "Sao cậu lại hỏi thế?"

Nghe vậy, Phương Lê mở to mắt, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Cãi nhau thật đấy à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!