Học kỳ hai năm nhất đại học, thời gian của Ôn Linh dần bị lấp đầy bởi các môn chuyên ngành, số lượng tiết học so với học kỳ trước đã tăng lên gấp đôi. Chiều hôm ấy, Ôn Linh nhìn thời khóa biểu dày đặc trên điện thoại mà không khỏi phiền lòng, cô đang phải tìm mọi cách để chắt bóp thời gian đi làm thêm.
Sau khi khai giảng, dì Tần có liên lạc với cô một lần, nhưng khi đó mới là đầu kỳ, thời gian của cô gần như bị choán hết bởi các hoạt động và môn chuyên ngành. Hai ngày nay mới vừa khéo có chút thời gian rảnh, cô định bụng sẽ bàn bạc lại với dì Tần về giờ lên lớp của Mộc Mộc.
Lần trước nghe dì Tần nói bệnh tình của Mộc Mộc đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, tuy vẫn chưa thể đến trường nhưng dì đang bắt đầu sắp xếp thêm các khóa học phát triển khác cho bé. Vì vậy, thời gian không thể hoàn toàn phụ thuộc vào lịch trình của cô mà cần hai bên cùng bàn bạc, điều phối mới có thể quyết định được.
Ý của dì Tần là Mộc Mộc rất quý cô, nếu được thì dì vẫn hy vọng cả môn tiếng Anh và múa đều do cô đảm nhận. Ôn Linh cũng rất thích Mộc Mộc nên đương nhiên là vô cùng sẵn lòng.
Phương Lê đẩy cửa bước vào, thấy Ôn Linh đang nhìn chằm chằm vào thời khóa biểu với vẻ mặt đầy tâm sự, không nhịn được mà hỏi một câu: "Sao thế Linh Linh, thời khóa biểu của cậu có vấn đề gì à?"
Ôn Linh có chút nản lòng, gục mặt xuống bàn: "Thời khóa biểu không có vấn đề, là tớ có vấn đề. Sao học kỳ này lại nhiều tiết thế không biết."
Nghe vậy, Phương Lê cười nói: "Tớ cứ tưởng học bá thì không sợ nhiều tiết chứ."
"Ai bảo cậu thế?"
Ôn Linh ngồi dậy, quay đầu nhìn sang: "Nhiều tiết thế này tớ chẳng còn cách nào đi làm thêm được nữa."
Phương Lê gật đầu: "Đúng là vậy thật."
Cô biết Ôn Linh cần đi làm gia sư để trang trải sinh hoạt phí. Học kỳ trước, chiều thứ Tư và thứ Sáu đều không có tiết, nhưng học kỳ này, ngoại trừ chiều thứ Tư ra, bốn ngày còn lại gần như kín mít. Chỉ có tiết đầu của chiều thứ Năm và thứ Sáu là trống, nhưng cũng chỉ có một tiếng rưỡi, hoàn toàn không kịp để đi dạy.
Nghĩ đến đây, Phương Lê tiến lại gần cùng nghiên cứu thời khóa biểu với Ôn Linh: "Hay là thế này đi, tiết cuối chiều thứ Sáu là môn tự chọn Thưởng thức Mỹ thuật, tớ nghe nói thầy giáo này không điểm danh gắt đâu. Chiều thứ Sáu tớ rảnh, tớ sẽ đi học hộ cậu, như vậy chiều thứ Sáu cậu học xong môn chuyên ngành là có thể đi làm thêm sớm rồi."
Ôn Linh lắc đầu: "Như thế phiền cậu quá, không được đâu."
"Không phiền chút nào."
Phương Lê cười hì hì: "Chu Dật An cũng chọn môn này, tớ vừa hay có thể đi học cùng anh ấy, cậu còn đang tạo cơ hội cho tụi tớ nữa đấy."
Ôn Linh không khỏi tròn mắt, không ngờ lại có chuyện trùng hợp đến thế: "Sao Chu Dật An lại chọn Thưởng thức Mỹ thuật? Lúc chọn môn hai người chẳng phải đã giao hẹn là sẽ tranh cùng một tiết sao?"
Phương Lê bất lực nhún vai: "Vì lúc đăng ký môn anh ấy đang ở trên tàu điện ngầm, tín hiệu kém quá, đợi đến lúc load ra được thì các môn khác đã hết chỗ rồi, chỉ còn mỗi môn Thưởng thức Mỹ thuật này là coi như nhẹ nhàng nhất."
Ôn Linh: "…"
Hóa ra cậu ấy cũng cùng cảnh ngộ với cô.
Nếu đã vậy, Ôn Linh không từ chối thêm nữa, bởi cô thực sự rất cần công việc này: "Thế thì cảm ơn Lê Lê nhé, tớ sẽ bao cậu uống trà sữa cả học kỳ, mỗi ngày một ly được không?"
"Mỗi ngày một ly trà sữa á?"
Phương Lê nửa đùa nửa thật: "Tớ sợ hết học kỳ tớ bị tiểu đường mất."
"Vậy thì cà phê nhé."
Ôn Linh nói: "Không phải cậu thích Americano của quán trên đường Tân Nghi sao, tớ đi làm thêm về sẽ tiện đường mua cho cậu."
Phương Lê không khách sáo nữa: "Chốt đơn! Yêu cậu nhất trên đời!"
Sau khi đại khái vạch ra được thời gian, Ôn Linh gửi tin nhắn trao đổi với dì Tần, cuối cùng ấn định vào hai giờ chiều thứ Tư và tối thứ Sáu hàng tuần sẽ đến dạy cho Mộc Mộc.
Trưa thứ Tư, sau khi ăn cơm xong về ký túc xá nghỉ ngơi đôi chút, Ôn Linh sắp xếp đồ dùng cần thiết rồi xuất phát đến nhà dì Tần.
Giữa tháng Ba, thời tiết đã bắt đầu ấm dần lên, Ôn Linh cởi bỏ chiếc áo lông vũ dày sụ, thay bằng một chiếc áo khoác dáng dài nhẹ nhàng và ấm áp. Mái tóc đen dày mượt được buộc cao thành kiểu đuôi ngựa, trông cô tràn đầy hơi thở thanh xuân.
Trên tàu điện ngầm tín hiệu không tốt, mãi đến khi ra khỏi ga, Ôn Linh mới nhìn thấy tin nhắn Thịnh Gia Ngật gửi đến từ mười lăm phút trước, nối tiếp ngay sau tin nhắn cô gửi trước khi rời ký túc xá.
[Chiều nay em không ở trường, em đi dạy cho Mộc Mộc]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!