Đầu tháng ba, nắng xuân chớm nở, vạn vật tấu lên khúc giao hòa.
Thoắt cái đã đến mùa khai trường, đại học Kinh Bắc vốn tĩnh lặng suốt cả kỳ nghỉ đông nay lại trở nên náo nhiệt, khắp khuôn viên trường đâu đâu cũng thấy bóng dáng sinh viên xách theo vali trở lại lớp.
Lần này Ôn Linh cùng về trường với Thịnh Gia Ngật. Vừa vào cổng trường lúc giữa trưa, cô đã chạm mặt Phương Lê cũng vừa tới nơi.
Cả kỳ nghỉ đông không gặp, Phương Lê tỏ ra đặc biệt nhiệt tình. Cô nàng bỏ mặc vali tại chỗ, lao thẳng về phía Ôn Linh: "Trùng hợp quá Linh Linh ơi, tớ vừa mới nghĩ không biết cậu đã ở ký túc xá chưa nữa!"
Ôn Linh mỉm cười ôm nhẹ bạn mình, giọng nói dịu dàng: "Lâu rồi không gặp nhé Lê Lê."
Sau khi chào hỏi xong, Phương Lê mới chú ý đến Thịnh Gia Ngật đứng phía sau Ôn Linh. Anh vẫn cao ráo và đẹp trai như thế, diện chiếc áo khoác gió màu đen, gương mặt không chút biểu cảm trông vừa ngầu vừa phong trần. Điểm khác biệt duy nhất là trên tay anh, ngoài vali của mình, còn đang xách chiếc vali nhỏ 22 inch của Ôn Linh.
Nhìn lại Ôn Linh, ngoài chiếc điện thoại ra thì chẳng phải cầm gì, gần như là người không đi học, ngay cả chiếc túi chéo màu hồng cũng đang khoác trên người Thịnh Gia Ngật.
Thấy cảnh này, Phương Lê nén cười, không nhịn được mà cảm thán: "Được đấy chị em ạ."
"?"
Ôn Linh ngơ ngác hỏi lại: "Gì cơ?"
Phương Lê khẽ liếc nhìn góc nghiêng của Thịnh Gia Ngật, hạ thấp giọng thì thầm: "Một kỳ nghỉ không gặp, tớ thế mà lại thấy được phong thái của một người chồng mẫu mực trên người Thịnh Gia Ngật đấy."
Ôn Linh: "…"
Phương Lê âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng, đôi môi đỏ mọng chậm rãi thốt ra tám chữ: "Phu cương khéo giữ, mẫu mực giới ta."
"…"
Ôn Linh sợ đến mức hít một ngụm khí lạnh, vội vàng đưa tay bịt miệng bạn mình: "… Đừng, đừng… Đừng nói lung tung."
Vừa nói cô vừa dùng dư quang liếc về phía Thịnh Gia Ngật, xác định chắc chắn là anh không nghe thấy gì mới an tâm thu hồi tầm mắt.
Phương Lê không nhịn được cười, nói nhỏ: "Cậu xem, gương mặt của Thịnh Gia Ngật vừa đẹp trai đến chết người lại vừa kiêu ngạo, vậy mà trên vai lại đeo cái túi nhỏ màu hồng của cậu, trông đối lập một cách đáng yêu thật sự."
Ôn Linh: "…"
Cô vô thức quay sang nhìn Thịnh Gia Ngật một cái. Phương Lê không nói thì cô còn chẳng để ý, giờ nhìn kỹ lại… một gương mặt mang vẻ "người lạ chớ gần" nhưng trên người lại đeo chiếc túi xích dành cho nữ màu hồng, đúng là có chút tương phản thật…
Thấy vậy, cô lên tiếng: "Anh đưa túi em đeo cho, em với Lê Lê cùng về ký túc xá là được rồi, anh cũng về phòng thu xếp trước đi."
Thịnh Gia Ngật rũ mắt nhìn cô, rồi lại nhìn sang Phương Lê khẽ gật đầu coi như chào hỏi, sau đó mới dời tầm mắt trở lại trên người cô: "Cũng được."
Nói xong, anh đưa tay tháo chiếc túi trên người trả lại cho Ôn Linh, nhìn cô đầy thâm trầm: "Tối nay cùng ăn cơm nhé."
Ôn Linh gật đầu: "Vâng ạ."
Dặn dò xong, Thịnh Gia Ngật giao luôn vali sang tay Ôn Linh rồi xoay người đi về phía ký túc xá nam.
Người còn chưa đi xa, Ôn Linh đã nghe thấy bên tai tiếng nhại lại đầy quái đản: "Tối nay cùng ăn cơm nhé~~"
"…"
Ôn Linh bất lực quay sang nhìn Phương Lê, vờ giận dỗi nói: "Đi mau thôi, vali của cậu còn ở đằng kia kìa, lát nữa bị người ta xách mất là tớ không tìm hộ cậu đâu đấy."
"Hừ…" Phương Lê tỏ vẻ chẳng hề hấn gì: "Vali của tớ nặng mười mấy cân, ai mà xách đi hộ thì tớ còn phải cảm ơn người ta ấy chứ."
Ôn Linh dở khóc dở cười: "Thế sao cậu không bảo bạn trai cậu xách hộ cho?"
"Cô quản lý ký túc có cho nam vào đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!