Chương 35: (Vô Đề)

"Hả?"

Ôn Linh khẽ ngẩn người, gương mặt thoáng hiện nét mơ hồ. Ngón tay cô vẫn đặt trên tay nắm cửa, không hề nhúc nhích, dường như nhất thời chưa kịp phản ứng lại.

Thịnh Gia Ngật như nhìn thấu nỗi do dự của cô, anh lên tiếng với tông giọng trầm thấp, thong thả: "Anh lặn lội đường xá xa xôi tới tận đây tìm em, em nỡ lòng nào để anh ngủ ngoài đường sao?"

Ôn Linh mím môi liếc anh một cái, nhỏ giọng lầm bầm: "Anh giàu có như vậy, đâu đến mức phải ngủ ngoài đường."

Thịnh Gia Ngật tựa người vào cửa, bộ dạng vô cùng mặt dày, chậm rãi đáp: "Chẳng phải khách sạn đều hết phòng rồi sao, có tiền cũng đâu có chỗ mà tiêu."

Ôn Linh khẽ chớp mi mắt nhìn anh, trong lòng không tránh khỏi chút mủi lòng, nhưng vẫn mở lời ướm hỏi: "Hay là anh sang các khách sạn khác xem còn phòng trống không?"

"Hai ngày nay ở nhà thi đấu có giải lớn, các khách sạn quanh đây chắc chắn đều kín chỗ rồi."

Thịnh Gia Ngật nói như thật, lại còn cố tình tỏ ra vẻ đáng thương: "Vả lại trời cũng tối rồi, nơi đất khách quê người thế này, em nỡ để anh một mình bắt xe đi khắp nơi tìm chỗ ngả lưng sao?"

"…"

Do dự vài giây, Ôn Linh buông tay nắm cửa, lùi sang một bên nhường lối: "Vậy anh vào đi…"

"Được!"

Thịnh Gia Ngật cứ như vừa nhận được đặc ân gì lớn lắm, cô còn chưa nói hết câu anh đã lách người đi thẳng vào phòng, cứ như sợ cô sẽ đổi ý không bằng.

Ôn Linh: "…"

Cô quay đầu nhìn bóng lưng Thịnh Gia Ngật, xem chừng giờ có muốn hối hận cũng chẳng kịp nữa rồi…

Đại thiếu gia nhà họ Thịnh vừa vào phòng đã nhàn nhã quan sát một lượt. Căn phòng có kết cấu kiểu giường đơn loại lớn thông thường, sát cửa sổ có một chiếc sofa dài một mét rưỡi, cạnh cửa là giá treo đồ và dép đi trong nhà, bên phải là phòng vệ sinh và phòng tắm.

Quan sát xong một vòng, Thịnh Gia Ngật ngước mắt lên thì thấy Ôn Linh đang cầm khăn bông đứng ở cửa.

Ôn Linh lúc này vừa tắm xong, trên người mặc bộ đồ ngủ bằng cotton đơn giản, mái tóc vẫn chưa lau khô hẳn, mấy lọn tóc trước trán còn đọng nước, từng giọt nhỏ xuống thấm vào lớp áo ngủ tạo thành một mảng vệt nước mờ mờ.

Gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay không chút phấn son, đôi mắt nai trong veo phủ một tầng hơi nước trông đặc biệt động lòng người.

Chạm phải ánh mắt của anh, Ôn Linh lên tiếng hỏi: "Sao anh đột nhiên lại tới đây mà không báo trước với em một tiếng?"

"Đối tác của gia đình có một dự án khởi động ở thành phố lân cận, mẹ anh bận việc không sang được nên bảo anh đi thay để chúc mừng một tiếng."

Ngừng một lát, giọng Thịnh Gia Ngật bỗng trầm xuống, dịu dàng nói: "Không phải cố ý đến tìm em đâu, em đừng cảm thấy áp lực."

Ôn Linh không đáp lời, ánh mắt dò xét dừng lại trên gương mặt anh như muốn phân biệt thật giả.

Thịnh Gia Ngật tiếp tục: "Cũng phải cảm ơn em đã thu nhận anh, nếu không là anh phải ngủ ngoài đường thật rồi."

Ôn Linh thu hồi tầm mắt, im lặng.

Cô mới không tin mấy lời quỷ quái của anh, vị thiếu gia này nhiều tiền như thế, có bắt xe chạy thâu đêm về tận Kinh Bắc cũng được, nói gì đến chuyện ngủ ngoài đường.

"Bảy giờ sáng mai em phải dậy để trang điểm và đợi đến lượt thi, nên lát nữa em sẽ đi ngủ ngay."

Nói đoạn, Ôn Linh chỉ tay về phía chiếc sofa cạnh cửa sổ: "Anh ngủ ở đó."

Thịnh Gia Ngật quay đầu nhìn một cái rồi đồng ý rất sảng khoái: "Không vấn đề gì, vậy anh đi tắm trước nhé."

Dứt lời, Thịnh Gia Ngật cởi áo khoác ngoài vứt lên sofa, sau đó bắt đầu thản nhiên cởi cúc áo sơ mi ngay trước mặt Ôn Linh.

"?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!