Chương 34: (Vô Đề)

Ôn Linh rụt tay về, không kìm được mà ngẩn ngơ ngắm nhìn gương mặt thanh tú khi đang ngủ của người đàn ông trước mắt.

Có lẽ cảm nhận được tiếng động nhỏ, người đàn ông vốn đang ngủ say khẽ nhíu mày, ngay sau đó hàng mi khẽ rung động rồi từ từ mở mắt.

Ôn Linh chẳng kịp quay đi, cứ thế đâm sầm vào đôi mắt đen láy còn vương nét ngái ngủ ấy.

Có lẽ do vừa tỉnh giấc từ cơn mộng mị, hoặc giả ánh đèn vàng ấm áp trong phòng đã phủ lên đêm dài bất tận này một lớp lọc màu đầy cảm xúc, Ôn Linh chợt thấy ánh mắt anh nhìn mình thật sự vô cùng dịu dàng.

Cùng lúc đó, tiêu cự trong mắt Thịnh Gia Ngật dần tập trung, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt trắng nõn tinh tế nhưng lại đang hiện rõ vẻ ngơ ngác và thảng thốt của Ôn Linh.

Nhìn cô vài giây, anh khẽ nhếch môi, ánh mắt dần khôi phục vẻ bình thản thường ngày, thong dong trêu chọc: "Đẹp lắm à?"

Giọng anh vẫn trầm thấp và dễ nghe như mọi khi, nhưng vì vừa ngủ dậy nên phảng phất chút khàn đặc.

Ôn Linh bừng tỉnh, vội vàng dời mắt đi: "Anh… anh dậy rồi à."

"Ừ."

Thịnh Gia Ngật ậm ừ đáp lại bằng giọng kéo dài, rồi lười biếng chống tay ngồi dậy. Giọng anh trầm thấp, ngữ khí đầy vẻ thân thuộc cùng âm đuôi có chút uể oải: "Em tỉnh sớm hơn anh tưởng đấy."

Lời này nói ra cứ mập mờ thế nào ấy, nếu ai không biết lại cứ ngỡ hai người thường xuyên ngủ cùng nhau.

Hơi nóng muộn màng bò lên vành tai Ôn Linh, cô tránh ánh mắt anh, nói: "Buổi chiều em có ngủ một lát nhưng chưa đủ giấc, nên vừa rồi không kìm được lại chợp mắt thêm một lúc."

Thịnh Gia Ngật cười hừ một tiếng, giọng điệu có chút oán trách, chậm rãi nói: "Sai bảo anh đi nấu mì, còn mình thì lại lăn ra ngủ mất."

"…… Xin lỗi anh, thật sự là em không kìm được."

Ôn Linh ngẩng đầu nhìn anh: "Mì anh nấu đâu rồi? Giờ còn ăn được không?"

Dù sao cũng là Thịnh Gia Ngật đặc biệt nấu cho cô, dù giờ chắc đã nát hết không còn ngon nữa, nhưng nếu không ăn thì vẫn có chút bất lịch sự.

"Anh ăn rồi."

Ôn Linh hơi bất ngờ, vô thức mở to mắt: "Dạ?"

Thịnh Gia Ngật: "Đợi em tỉnh thì chắc chắn không ăn nổi nữa, dù sao cũng không thể lãng phí lương thực được."

Ôn Linh thu lại ánh mắt: "Cũng đúng."

Có lẽ do chiếc ghế cạnh giường quá thấp, Thịnh Gia Ngật đứng dậy vận động cổ và lưng, thản nhiên nhận xét: "Giường nhà em thấp quá."

"……"

Ôn Linh mím môi, đối với một người cao 1m88 như Thịnh Gia Ngật thì giường của cô quả thực hơi thấp thật.

Cô không kìm được mà suy nghĩ, vừa nãy anh đã ngồi trên ghế với tư thế nào để gục xuống đầu giường cô ngủ một giấc như vậy, chỉ riêng đôi chân dài kia thôi chắc đã chẳng biết để vào đâu cho hết rồi.

Ánh mắt Ôn Linh vô thức đặt lên người Thịnh Gia Ngật.

Phải công nhận rằng tỷ lệ cơ thể của anh hoàn hảo tới mức đáng kinh ngạc, chiều cao gần một mét chín với đôi chân dài đặc biệt thu hút ánh nhìn, ngược lên trên là vòng eo săn chắc và…

Chưa kịp nhìn lên cao hơn nữa, bên tai cô chợt vang lên một tiếng cười khẽ, mang theo hơi thở nhẹ bẫng như lời nhắc nhở: "Em nhìn đi đâu đấy?"

"?"

Ôn Linh theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, đáy mắt thoáng qua một chút mờ mịt, nhưng rất nhanh sau đó cô đã phản ứng kịp, tai đỏ bừng lên ngay lập tức.

Cô định bụng phản bác rằng mình không nhìn, nhưng mà… dường như lúc nhìn lên phía trên vòng eo có vô tình lướt qua một chút…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!