Đêm giao thừa, Ôn Linh ngủ trên chiếc ghế sofa trong phòng bệnh của bà ngoại. Ghế dài một mét năm, với chiều cao của cô thì chỉ cần hơi co chân lại là vừa vặn.
Sáng hôm sau, Ôn Linh bị đánh thức bởi ánh nắng ban mai. Tối qua mải gọi điện cho Thịnh Gia Ngật, cô chỉ kịp khép cửa sổ mà quên không kéo rèm lại.
Khi Ôn Linh tỉnh dậy đã là mười giờ sáng. Cô mơ màng mở mắt, theo bản năng đưa tay tìm điện thoại, đến khi cầm được máy mới phát hiện nó đã hết pin và tự động sập nguồn từ lúc nào.
Màn hình đen tuyền phản chiếu đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, Ôn Linh nhìn gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay của mình trên màn hình, hàng mi khẽ rung động, những ký ức từ đêm qua cũng dần hiện về.
Cô vốn không giỏi thức khuya. Đêm qua, sau khi tiếng chuông giao thừa vang lên lúc mười hai giờ, cô đóng cửa sổ rồi quay lại giường bệnh, đợi đến khi chương trình Gala chào xuân kết thúc mới tắt đèn đi ngủ. Suốt thời gian đó, đầu dây bên phía Thịnh Gia Ngật vẫn luôn giữ máy, anh nói rằng ở Pháp không xem được Gala nên muốn nghe chút âm thanh náo nhiệt từ chỗ cô.
Dù không ngờ Thịnh Gia Ngật lại có sở thích xem Gala chào xuân, nhưng vào ngày Tết cô cũng chẳng có việc gì nên sẵn lòng chiều theo yêu cầu nhỏ bé này của anh.
Sau khi chương trình kết thúc, cuộc gọi vẫn không ngắt, hai người cứ thế chuyện trò bâng quơ, không có chủ đề gì cụ thể, nghĩ gì nói nấy.
Chẳng biết do cô quá buồn ngủ hay vì giọng nói của Thịnh Gia Ngật quá đỗi truyền cảm mà Ôn Linh đã thiếp đi từ lúc nào không hay, cũng chẳng rõ cuộc gọi kết thúc vào khi nào.
Nhưng nhìn điện thoại sập nguồn thế này, cô đoán đêm qua Thịnh Gia Ngật cũng không chủ động cúp máy, phần lớn là cứ để thế cho đến khi máy cô hết pin mới thôi.
Đợi đến khi hoàn toàn tỉnh táo, Ôn Linh mới bò dậy khỏi ghế sofa để đi sạc điện thoại, sau đó vừa xoa bóp cái cổ cứng đờ, vừa vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.
Vệ sinh cá nhân xong, điện thoại cũng đã có thể mở nguồn. Cô nhấn vào WeChat xem thử khung trò chuyện, thời lượng cuộc gọi hiện lên: năm tiếng hai mươi mốt phút.
Ôn Linh: "…"
Cái điện thoại này cũng khéo chọn lúc để sập nguồn thật đấy.
Ngay khi cô định thoát khỏi WeChat thì phía trên khung trò chuyện đột nhiên hiện dòng chữ: "Đối phương đang soạn tin…".
Ngón tay Ôn Linh khựng lại trong giây lát.
Rất nhanh sau đó, một tin nhắn mới hiện lên.
Thịnh Gia Ngật: [Em ngủ dậy chưa?]
Tay Ôn Linh run lên, không cẩn thận nhấn đúp vào ảnh đại diện của Thịnh Gia Ngật hai cái, giữa khung hội thoại lập tức xuất hiện một dòng chữ nhỏ: "Tôi đã vỗ nhẹ Thịnh Gia Ngật".
Thịnh Gia Ngật: [?]
Ôn Linh: "…"
Cô cúi đầu gõ chữ: [Em dậy rồi, vừa nãy vô tình trượt tay thôi…]
Thịnh Gia Ngật: [Hôm nay em có kế hoạch gì không?]
Ôn Linh suy nghĩ vài giây rồi trả lời: [Ban ngày em ở viện điều dưỡng với bà, buổi tối về nhà thuê.]
Dù chiều dài ghế sofa đủ để cô nằm nhưng lại không có gối, tối qua cô phải gối đầu lên áo phao để ngủ, sáng nay vừa tỉnh dậy cổ đã đau nhức và cứng đờ không chịu nổi.
Một lát sau Thịnh Gia Ngật mới nhắn lại: [Anh biết rồi.]
Đúng lúc đó Ôn Linh đang bận chuẩn bị thức ăn lỏng cho bà nên không rảnh tay, chỉ lướt mắt nhìn qua chứ không trả lời. Đợi cô giúp bà ăn xong, thay tã giấy và lau người cho bà thì trời cũng đã gần trưa.
Thấy thời gian cũng vừa tầm, Ôn Linh dự định ra ngoài ăn bữa sáng kiêm bữa trưa, tiện thể trả lại chiếc nồi điện nhỏ đã mượn của chị y tá trực ca hôm qua.
Ở một diễn biến khác, Thịnh Gia Ngật vừa đáp xuống cảng Hong Kong được bốn tiếng rồi chuyển tiếp chuyến bay về Kinh Bắc.
Anh ngồi trên ghế sofa trong phòng chờ hạng thương gia, buồn chán lướt mạng xã hội. Tình cờ thấy Ứng Thầm đăng một dòng trạng thái "Chúc mừng năm mới" trên Weibo, anh tiện tay nhấn thích.
Rất nhanh sau đó, tin nhắn WeChat của Ứng Thầm gửi tới: [Vẫn chưa ngủ à? Chỗ cậu bây giờ chắc phải rạng sáng rồi chứ?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!