Chương 32: (Vô Đề)

Đêm Giao thừa không phải đi làm gia sư, Ôn Linh đến viện điều dưỡng từ sớm.

Cô còn đặc biệt mang theo mấy chữ "Phúc" đỏ tươi đã mua từ hôm trước để dán đầu giường bà ngoại, mong sao có thể mang thêm chút phúc lành cho bà. Sau khi được bệnh viện đồng ý, cô còn trang hoàng sơ qua phòng bệnh, dán thêm vài tấm thiệp đỏ, nhìn qua cuối cùng cũng thấy ra chút phong vị ngày Tết.

Ngắm nhìn thành quả mình vừa bài trí xong, khóe môi Ôn Linh bất giác khẽ cong lên.

Đây là năm thứ hai cô đón Tết cùng bà ngoại trong viện điều dưỡng. Có lẽ trong mắt người khác, vào ngày lễ đoàn viên mà phải thui thủi trong phòng bệnh vắng lặng bên người bà sống thực vật thì thật đáng thương.

Nhưng Ôn Linh không nghĩ vậy, cô vốn không phải người bi quan.

Bà ngoại là người thân cuối cùng của cô trên thế gian này, còn gì quan trọng hơn việc được ở bên cạnh gia đình cơ chứ.

Sẩm tối, cô ra siêu thị mua một gói sủi cảo đông lạnh, mượn tạm chiếc nồi điện nhỏ của y tá trực ca, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi bật tivi lên, định bụng vừa ăn sủi cảo vừa cùng bà xem chương trình Xuân Vãn.

Dù bản thân cô không mặn mà lắm với chương trình này, nhưng người già thường rất thích, nhất là bà ngoại, năm nào bà cũng canh đúng giờ trước tivi để đón xem.

Vừa nấu xong sủi cảo thì tin nhắn WeChat của Phương Lê gửi tới.

Phương Lê: [Chúc mừng năm mới Linh Linh nhé! Chúc cậu năm mới ngày càng xinh đẹp, ngày càng vui vẻ, học hành ngày càng giỏi giang, và tiền túi thì ngày càng rủng rỉnh!]

Ôn Linh bật cười thành tiếng, nhiều chữ "ngày càng" quá khiến cô nhìn muốn hoa cả mắt.

Vừa cười, cô vừa cúi đầu gõ chữ trả lời: [Cảm ơn Lê Lê nhé, tớ cũng chúc quý cô Phương Lê luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và ngày càng xinh đẹp.]

Phương Lê: [Vẫn thiếu một cái.]

Ôn Linh: [Cái gì cơ?]

Phương Lê: [Phải chúc tớ và người yêu tớ bền lâu, tình cảm ngày càng mặn nồng nữa chứ.]

Ôn Linh không nhịn được cười khẽ: [Được rồi, chúc cậu năm mới tình cảm với Chu Dật Văn ngày càng thắm thiết, trăm năm hạnh phúc.]

Phương Lê gửi lại một cái nhãn dán "hì hì" đỏ mặt, ngay sau đó là một phong bao lì xì với dòng chữ "Chúc mừng năm mới, năm năm bình an".

Thấy vậy, Ôn Linh vừa định từ chối thì giây tiếp theo tin nhắn của Phương Lê đã tới.

Phương Lê: [Lì xì năm mới không đáng bao nhiêu đâu, chủ yếu là lấy may thôi, không được từ chối đấy!]

Ôn Linh mím môi cười: [Cảm ơn Lê Lê nhé.]

Sau đó cô cũng gửi lại một phong bao với số tiền tương đương để đáp lễ.

Phương Lê: [Chỗ cậu trời đã tối rồi đúng không?]

Ôn Linh cầm điện thoại chụp một tấm ảnh ngoài cửa sổ gửi qua: [Ừ, tối rồi.]

Gửi xong, Ôn Linh dùng đũa vớt từng viên sủi cảo ra bát. Cô mua loại nhân tam tiên, ngày trước khi mẹ còn sống, năm nào Tết đến mẹ cũng tự tay gói sủi cảo nhân tam tiên cho cô ăn.

Dù giờ đây mẹ không còn nữa, nhưng Ôn Linh vẫn luôn giữ thói quen này.

Có lẽ thấy nhắn tin chậm quá, Phương Lê trực tiếp gọi điện thoại video sang. Cuộc gọi vừa kết nối đã nghe thấy giọng nói của cô bạn: "Linh Linh, cậu đang ở viện điều dưỡng đón Giao thừa với bà ngoại à?"

"Ừ, đúng rồi."

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia Phương Lê đã phấn khích reo lên: "Oa, ngầu quá đi mất! Tớ chưa bao giờ đón Giao thừa ở nơi nào ngoài nhà mình cả. Nếu tớ mà đang ở Kinh Bắc thì nhất định sẽ đến tìm cậu để trải nghiệm thử xem sao."

Nghe vậy, Ôn Linh cúi đầu cười thầm. Lời an ủi của Phương Lê lúc nào cũng đúng lúc và tinh tế như thế, cô ấy giống như một vầng mặt trời nhỏ luôn tràn đầy năng lượng vậy.

Cô cười đáp: "Vậy nếu sang năm có cơ hội, tớ sẽ cân nhắc đáp ứng nguyện vọng này của cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!