Thịnh Gia Ngật lần này dường như đã thực sự nổi giận. Anh nói xong cũng chẳng đợi Ôn Linh kịp mở lời đã đứng dậy, không nói một lời quay lưng rời khỏi nhà ăn, áp suất xung quanh anh hạ xuống mức đóng băng.
Ôn Linh thấy vậy liền vội vàng dọn khay cơm rồi đuổi theo. Ngặt nỗi người đàn ông này dáng cao chân dài, lúc đang cơn tam bành lại sải bước rất rộng, cô gần như phải chạy bộ mới theo kịp bước chân anh.
Cô biết lần này mình đùa hơi quá, nhưng không ngờ phản ứng của Thịnh Gia Ngật lại lớn đến thế.
"Thịnh Gia Ngật."
Ôn Linh ướm lời gọi anh.
Thịnh Gia Ngật không đáp, coi như không nghe thấy, vẫn bước đi phăm phăm.
Ôn Linh gắng gượng theo sát: "Anh giận thật đấy à?"
Thịnh Gia Ngật vẫn im lặng, coi cô như không khí. Thấy vậy, Ôn Linh mím môi, sống mũi bỗng thấy cay cay.
Từ khi quen biết Thịnh Gia Ngật đến nay, bất kể là cô cố ý né tránh hay chủ động thu hút sự chú ý, anh đều luôn đáp lại cô. Đây là lần đầu tiên cô ở ngay bên cạnh mà anh lại ngó lơ cô một cách triệt để như vậy.
Nhưng chẳng phải phản ứng này chính là điều cô hằng mong muốn sao?
Thịnh Gia Ngật càng có phản ứng mạnh mẽ, chứng tỏ anh càng quan tâm. Anh càng quan tâm, cô lại càng dễ dàng triển khai kế hoạch của mình.
Mọi thứ vẫn đang nằm trong tính toán của cô.
Thế nhưng Ôn Linh không rõ, cảm giác xót xa mơ hồ này rốt cuộc là từ đâu mà đến?
Có lẽ vì mải mê suy nghĩ nên bước chân Ôn Linh vô thức chậm lại. Đến khi Thịnh Gia Ngật sực nhận ra thì Ôn Linh đã bị anh bỏ lại một quãng xa phía sau.
Nhận thức được điều đó, Thịnh Gia Ngật đột ngột dừng bước, quay người nhìn về phía cô gái nhỏ đang tụt lại đằng sau.
Cô mặc chiếc áo phao đen dày cộp, trên đầu đội chiếc mũ rộng lùm lùm của áo, che khuất quá nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra từ sống mũi trở xuống một khuôn mặt nhỏ trắng sứ như men gốm.
Nhìn từ xa, đầu mũi cô đỏ ửng, đôi môi khẽ mím lại, trông như vừa chịu ấm ức và sắp khóc đến nơi.
Thấy cảnh đó, Thịnh Gia Ngật khẽ chửi thề một tiếng trong lòng, rồi dứt khoát quay người sải bước ngược trở lại.
Ôn Linh còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía trước.
Tiếng giày giẫm lên tuyết kêu lên răng rắc.
Cô ngẩng mặt lên thì thấy người vừa mới hầm hầm bỏ rơi mình phía sau chẳng biết từ lúc nào đã đứng lù lù trước mặt.
Ôn Linh ngẩn người, đôi mắt vô thức mở to.
Chạm phải vẻ mặt ngơ ngác của cô, Thịnh Gia Ngật tức đến bật cười.
Đúng là anh quá mềm lòng rồi, cái bộ dạng vô tâm vô tính này của cô thì lấy đâu ra chỗ nào giống như sắp khóc chứ?
"Anh… sao anh lại quay lại đây?" Ôn Linh không nhịn được hỏi.
Thịnh Gia Ngật nhếch môi đầy tự giễu, giọng nói cực kỳ hờ hững: "Anh bị dở hơi."
"…"
Ôn Linh: "Em… em không có ý đó."
"Thế thì ý em là gì?"
"Em…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!