Chương 3: (Vô Đề)

Xe của Trình Quân đỗ ở cổng trường, đi về hai hướng khác biệt so với ký túc xá. Rời khỏi nhà ăn, Ôn Linh liền chia tay Phương Lê.

Mưa đã tạnh, mặt đất ẩm ướt, không khí thoang thoảng mùi đất tươi mới.

Chiếc xe Porsche Cayenne màu đen của Trình Quân đậu ngay đối diện cổng phía Đông của trường. Khi hai người bước tới, Trình Quân thuần thục mở cửa ghế phụ lái cho cô, đồng thời không quên nhắc nhở đầy ân cần: "Cẩn thận đầu nhé, Linh Linh."

Trình Quân xuất thân từ gia đình học giả, vẻ ngoài thuộc tuýp quân tử khiêm nhường, tính cách chu đáo, cư xử hòa nhã, lễ độ. Qua từng cử chỉ, không khó để nhận ra anh được giáo dục cực kỳ tốt.

"Cảm ơn anh," Ôn Linh mỉm cười khẽ gật đầu.

Việc cô đồng ý mối quan hệ hợp đồng với Trình Quân khi ấy, phần lớn cũng là vì nhân phẩm và sự giáo dục của anh.

Cách cổng phía Đông không xa là một con phố ẩm thực nhỏ, giữa giờ nghỉ trưa, con phố tấp nập người qua lại. Dù xe sang không hiếm ở Kinh Thành, nhưng một chiếc xe hạng sang đỗ ngay trước cổng trường đại học hàng đầu cả nước như Kinh Đại lại đặc biệt thu hút sự chú ý.

"Ồ, xe Cayenne kìa."

Nói rồi, một cô gái rút điện thoại ra, chụp nhanh một bức ảnh.

"Ê, người đứng trước cửa xe hình như là hoa khôi khoa Múa Ôn Linh. Xe của bạn trai cô ấy à? Hình như bạn trai cô ấy không học trường mình."

"Ai mà biết được. Xinh đẹp sướng thật, đến cả cơ hội được đi xe sang cũng nhiều hơn lũ người bình thường như chúng ta."

Ôn Linh khẽ nhíu mày.

Cô chững lại một chút, rồi coi như không nghe thấy, cúi người bước lên xe.

Năm nhất, Ôn Linh thi đỗ vào Kinh Đại với điểm chuyên ngành cao nhất. Cô lại sở hữu gương mặt khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi, rồi lập tức nổi tiếng sau buổi biểu diễn quân sự. Người theo đuổi cô đông như cá gặp nước, kéo theo đó là những lời đồn thổi cũng chưa bao giờ dứt.

Khi chiếc xe chầm chậm lăn bánh, cảm giác khó chịu vì bị những ánh mắt kỳ lạ dò xét trên người Ôn Linh mới dần tan biến.

Trên xe, Trình Quân vừa giữ vô lăng, vừa trò chuyện lãng xẹt với Ôn Linh, nhưng hôm nay cô không mấy hứng thú nên chỉ đáp lại vài câu bâng quơ rồi thôi.

Thấy vậy, không biết Trình Quân nghĩ gì, anh bèn giảm tốc độ xe, quay đầu nhìn Ôn Linh đang ngồi ở ghế lái.

Thiếu nữ có làn da trắng ngần, khuôn mặt nghiêng tinh xảo, đôi mắt khẽ cụp xuống, hàng mi cong khẽ run rẩy. Dù không trang điểm, vẻ đẹp của cô vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

Trình Quân nhẹ nhàng cong môi, giọng điệu dịu dàng: "Không vui à?"

"Hả?"

Ôn Linh nghe vậy liền nhìn sang, đôi mắt trong veo lộ vẻ mơ màng: "Chuyện gì cơ?"

Trình Quân mở lời dỗ dành, ánh mắt thoáng chút ý cười, giọng nói vẫn trong trẻo, ôn hòa như thường lệ: "Anh xin lỗi, Linh Linh. Tối qua anh thức khuya chơi game với bạn nên hôm nay dậy muộn, không thể cùng em ăn trưa. Ngày mai anh nhất định sẽ qua với em."

"Không sao đâu."

Ôn Linh lắc đầu, không để tâm, giọng cô ôn hòa: "Trường anh cách Kinh Đại một đoạn, anh không cần cố ý đến ăn cùng em đâu. Em ăn cùng Phương Lê cũng như nhau mà."

"Thật không?"

Ánh mắt Trình Quân dừng lại trên gương mặt trắng trẻo, lạnh lùng của Ôn Linh vài giây, như muốn tìm kiếm một chút cảm xúc nào khác.

Ôn Linh gật đầu: "Thật."

Cô chẳng việc gì phải tức giận vì chuyện nhỏ này.

Dừng lại một lát, Trình Quân thu hồi ánh nhìn: "Làm sao thế được?"

Anh đưa tay ân cần xoa đầu Ôn Linh: "Với lại trường anh cách Kinh Đại không xa lắm, lái xe chừng mười mấy phút là tới rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!