Ngày Giáng sinh Ôn Linh không có tiết. Sau khi ngủ một mạch đến tận lúc tỉnh giấc tự nhiên vào buổi sáng, cô cùng Phương Lê xuống nhà ăn dùng bữa sáng kiêm bữa trưa, tiện thể hỏi bạn mình xem buổi chiều có muốn đi chơi Noel cùng không.
Ban đầu Phương Lê vốn không muốn làm "bóng đèn", nhưng vừa nghe Ôn Linh bảo không chỉ có cô và Thịnh Gia Ngật mà còn có cả Chu Dật An và Ứng Thầm, Phương Lê liền vui vẻ đồng ý ngay.
Hai người ăn xong về tới ký túc xá không lâu, Chu Dật An cũng gửi tin nhắn cho Phương Lê hỏi chuyện đi chơi Giáng sinh. Sau đó, anh ta kéo mấy người vào một nhóm chat trên WeChat, bảo rằng cứ liên lạc với từng người một thì phiền phức quá, thà lập chung một nhóm cho tiện.
Ôn Linh từ nhà vệ sinh bước ra, vừa cầm điện thoại lên đã thấy thông báo nhảy liên hồi hơn chục tin nhắn mới, trong nhóm đang trò chuyện vô cùng rôm rả.
Ứng Thầm: [Giáng sinh vui vẻ nhé! Tôi thích nhất là cả hội tụ tập thế này, đông vui cực kỳ.]
Chu Dật An: [Đừng có chỉ nói mồm. Mấy giờ cậu về đến trường? Muộn quá là bọn này không đợi đâu đấy.]
Ứng Thầm: [Đừng thế chứ, tôi về nhanh thôi. Hoặc mọi người cứ quyết định xem đi đâu trước đi, tôi về cái là qua tìm mọi người luôn.]
Chu Dật An: [Hỏi A Ngật kìa @1]
Thịnh Gia Ngật: [Có thể qua chỗ anh Hải trước, đợi cậu đến rồi tính chuyện đi ăn sau.]
Ứng Thầm: [Ok, tối nay ăn gì nhỉ?]
Chu Dật An: [Chưa chốt, có con gái đi cùng nên cứ hỏi ý kiến các bạn nữ trước đã.]
Giây tiếp theo, Ôn Linh thấy thanh thông báo hiện lên một tin nhắn riêng từ Thịnh Gia Ngật: [Tối nay em muốn ăn gì?]
Ôn Linh kéo ghế ngồi xuống, cúi đầu trả lời: [Em thế nào cũng được, nghe theo anh hết.]
Thịnh Gia Ngật mỉm cười nhướng mày, ngón tay gõ chữ: [Hôm nay em dễ tính thế sao?]
Ôn Linh nhíu mày: [Ý anh là trước đây em khó chiều lắm à?]
Thịnh Gia Ngật không đáp lại tin nhắn riêng nữa mà @tất cả mọi người trong nhóm chat: [Tối nay đến Thịnh Thế, tôi bao.]
Cùng lúc đó, Phương Lê vừa cầm điện thoại đọc xong lịch sử trò chuyện liền thốt lên kinh ngạc: "Trời đất ơi, Thịnh Thế! Thịnh Gia Ngật định bao cả bọn đi đón Giáng sinh ở Thịnh Thế cơ đấy!"
Có thể nói Thịnh Thế là tụ điểm vui chơi giải trí lớn nhất, cũng là nơi an toàn và lành mạnh bậc nhất tại thành phố Kinh Bắc. Nơi này tích hợp đủ cả dịch vụ ăn uống lẫn giải trí, chỉ sợ không nghĩ ra chứ không có gì mà "Thịnh Thế" không đáp ứng được, đúng nghĩa là một nơi tiêu tiền như nước của giới thượng lưu.
Trong nhóm WeChat.
Ứng Thầm không nhịn được trêu chọc: [Thiếu gia đã ra tay là biết có đẳng cấp hay không ngay.]
Chu Dật An: [Bình thường đặt chỗ ở Thịnh Thế đã khó rồi, chưa nói đến ngày lễ thế này.]
Ứng Thầm: [Đấy là người khác thôi, chứ cái tên "Thịnh Thế" này nghe qua đã thấy có liên quan đến Thịnh Gia Ngật rồi.]
Chu Dật An chấn động: [Thịnh Thế là của nhà cậu thật à???]
Thịnh Gia Ngật: [Không hẳn, mẹ tôi có cổ phần ở đó.]
Phương Lê tặc lưỡi cảm thán: "Thiếu gia nhà giàu đến mức này sao? Trước đây tớ chỉ biết Thịnh Gia Ngật xuất thân hào môn, gia thế khủng, không ngờ đến cả Thịnh Thế mà nhà anh ấy cũng có cổ phần."
Nói đoạn, cô nàng nửa đùa nửa thật vỗ vai Ôn Linh, cười bảo: "Chị em mình thế là sắp bước chân vào hào môn rồi, sau này giàu sang phú quý đừng quên nhau nhé."
"…"
Ôn Linh vội vàng ngắt lời: "Đừng có nói lung tung nữa, gả vào hào môn cái gì chứ."
"Đừng thẹn thùng mà Linh Linh, gả vào nhà giàu đâu phải chuyện gì đáng xấu hổ."
Phương Lê an ủi: "Với tài nguyên và bối cảnh của nhà họ Thịnh, sau khi cậu và Thịnh Gia Ngật ở bên nhau, tốt nghiệp xong dù muốn ở lại trường hay ra nước ngoài thì chẳng phải đều tùy cậu chọn lựa sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!