Thoắt cái đã đến tuần thi học kỳ. Tuy vết thương ở chân của Ôn Linh không có gì đáng ngại, nhưng người ta thường bảo "thương gân động cốt phải dưỡng trăm ngày", không được vận động mạnh nên cô được nhà trường đặc cách cho miễn thi các môn thực hành.
Thế nhưng môn Toán cao cấp của Ôn Linh lại chẳng mấy khả quan, lần nào thi cô cũng phải chật vật lắm mới chạm được ngưỡng điểm trung bình. Trong khi những người khác ở hành lang ký túc xá đang mải miết tập đi tập lại các động tác vũ đạo theo tiếng nhạc, thì Ôn Linh chỉ có thể ở trong phòng vùi đầu vào đống bài tập Toán cao cấp.
Khả năng cách âm của cửa phòng ký túc xá cũng chỉ ở mức thường thường, dù ngồi trong phòng nhưng cô vẫn nghe rõ mồn một những âm thanh bên ngoài. Điều này dẫn đến việc mắt cô thì nhìn đề toán, tai thì nghe đủ loại nhạc, trong đầu lúc thì hiện lên công thức, lúc lại là động tác nhảy, cảm giác thực sự rất chia cắt.
Ôn Linh thở dài một tiếng, có chút buồn bực đặt cuốn sách xuống. Cứ tiếp tục thế này, chắc cô phải phát điên mất thôi.
Đúng lúc cô định thu dọn đồ đạc để lên thư viện thì điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông. Ôn Linh ngẩng đầu liếc nhìn, là Thịnh Gia Ngật.
1: "Ôn tập thế nào rồi?"
0: "Chẳng ra làm sao cả…"
Ngay giây tiếp theo, Thịnh Gia Ngật đã gọi điện thoại thoại qua. Cuộc gọi vừa kết nối, một tiếng cười nhẹ trầm thấp mang theo chút âm thanh điện từ khe khẽ lọt vào tai cô: "Chẳng ra làm sao là thế nào?"
Giọng của Thịnh Gia Ngật hơi khàn, giống như vừa mới thức dậy, mang theo chút lười biếng. Âm cuối vương vấn ý cười, nghe vừa mập mờ lại vừa quyến rũ đến lạ kỳ.
Ôn Linh nghe mà nóng bừng cả tai, cô vô thức đổi điện thoại sang tai bên kia, cố tỏ ra bình tĩnh đáp: "Là em nhận ra các con số, nhưng chúng nó lại chẳng nhận ra em ấy mà. Có lẽ cần phải làm quen với nhau thêm một chút nữa."
Nghe vậy, đầu dây bên kia vang lên một tràng cười ngắn ngủi, rồi anh cất tiếng hỏi: "Vậy có muốn ra ngoài ăn tối không, ăn xong rồi về học tiếp?"
"Thôi." Ôn Linh chẳng mấy hứng thú: "Giờ em vẫn chưa thấy đói, em đang định lên thư viện học thêm lát nữa."
"Cũng được." Trầm ngâm một lát, đầu dây bên kia nói tiếp: "Vậy để anh lên thư viện học cùng em, học xong em đi ăn tối với anh nhé. Thế nào, có công bằng không?"
Khóe môi Ôn Linh không tự chủ được mà cong lên, rồi cô nghiêm túc hỏi: "Thịnh Gia Ngật, Toán cao cấp của anh thế nào?"
"Lần trước thi cuối kỳ được 93 điểm."
Ôn Linh hít vào một hơi thật sâu: "Đúng là đại lão, cầu xin được chỉ giáo!"
Thịnh Gia Ngật cười khẽ, giọng điệu lộ rõ vẻ vui vẻ: "Vậy mười phút nữa gặp nhau ở thư viện nhé?"
"Vâng ạ!" Ôn Linh đáp lời dứt khoát, mà cúp máy còn dứt khoát hơn.
Cô vừa dọn xong sách vở thì Phương Lê đẩy cửa bước vào: "Cậu đi đâu thế Linh Linh?"
"Tớ đi thư viện." Ôn Linh đáp.
Phương Lê gật đầu, đặt cái kiện hàng vừa lấy hộ cô lên bàn: "Vừa nãy tớ đi qua trạm chuyển phát thấy đồ của cậu nên cầm về luôn."
Ôn Linh mỉm cười: "Cảm ơn Lê Lê nhé."
"Tớ đi thư viện trước đây, tối nay không về ăn cơm với cậu được rồi."
Phương Lê hiểu ý ngay lập tức, nụ cười đầy ám muội: "À…được rồi, đi đi, đúng là học bá có khác, vừa ôn thi vừa hẹn hò chẳng trễ việc gì cả, tớ cũng muốn làm học bá quá."
Ôn Linh cười bất lực: "Không đùa với cậu nữa, tớ phải đi ôn bài đây. Tối về tớ mua Oden mang về cho."
Phương Lê gật đầu làm dấu tay OK.
Hôm nay nhiệt độ ngoài trời xuống tới âm hai mươi độ, Ôn Linh vội vàng đi ra nên quên không mang theo khăn quàng cổ. Vừa bước ra khỏi tòa nhà ký túc xá, cơn gió lạnh như muốn lấy mạng người cứ thế lùa thẳng vào cổ.
Ôn Linh chỉ còn cách vừa quấn chặt chiếc áo phao vừa túm lấy cổ áo bước nhanh hơn. Từ ký túc xá nữ đến thư viện tổng cộng chưa đầy năm phút đi bộ, nhưng đi được một quãng, mặt và chóp mũi cô đã lạnh đến đỏ ửng.
Khi cô đến nơi, Thịnh Gia Ngật đã đứng chờ dưới sảnh thư viện. Ôn Linh sải bước đi tới: "Ngoài trời lạnh thế này, sao anh không vào trong?"
"Anh cũng vừa mới tới." Thịnh Gia Ngật vừa nói vừa lấy ra một chiếc túi sưởi nhét vào lòng cô: "Thấy em đang đi tới nên anh đứng đợi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!