Chương 26: (Vô Đề)

Khi Ôn Linh lấy lại được ý thức thì cô đã ở trong bệnh viện rồi.

Cô mơ màng nghe thấy bên tai vang lên tiếng thiết bị y tế, dường như còn có cả tiếng người đang nói chuyện.

"Cứ yên tâm, chân không có vấn đề gì lớn nhưng cần phải tĩnh dưỡng một thời gian, muộn nhất là tối nay cô ấy sẽ tỉnh lại."

"Cảm ơn bác sĩ."

"Ngoài ra bệnh nhân còn có triệu chứng thiếu máu, cần chú ý bồi bổ, ăn uống đúng giờ."

"Vâng, tôi sẽ lưu ý."

Đầu óc Ôn Linh vẫn còn hơi choáng váng, nhưng cô có thể lờ mờ nhận ra người đang nói chuyện là Thịnh Gia Ngật.

Sau đó hai người họ còn nói thêm gì đó, chỉ là âm thanh cứ xa dần khiến cô không nghe rõ được nữa.

Hàng mi của Ôn Linh khẽ rung động, cô muốn mở mắt ra nhưng mí mắt nặng tựa ngàn cân. Cô cố sức hé mở một khe nhỏ, thấp thoáng thấy có bóng người đang lay động trước mặt.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ gương mặt ấy thì cô đã một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong lần hôn mê này, Ôn Linh mơ một giấc mơ đứt quãng.

Trong mơ, cô dường như được trở về tuổi thơ vô ưu vô lo thuở nào, giống như một thiên đường Utopia do chính cô dựng lên cho bản thân vậy.

Ở nơi đó, bà ngoại vẫn còn khỏe mạnh, mẹ cũng chưa qua đời, Chu Miểu vẫn còn sống, tất cả mọi người đều đang sống những ngày tháng thảnh thơi không chút muộn phiền.

Thế nhưng rất nhanh sau đó khung cảnh thay đổi, thị trấn nhỏ xinh đẹp ấm áp bỗng chốc phủ đầy sương trắng, những người thân quen trước mắt đột ngột biến mất không tì vết.

Ngay sau đó, hình ảnh mẹ cô nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, khắp người đầy máu trước khi qua đời hiện ra.

Đó là cơn ác mộng mà cả đời này Ôn Linh không bao giờ muốn nhớ lại, nỗi đau ấy khiến cô gần như nghẹt thở.

Đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ lúc lâm chung, mẹ đã nắm chặt tay cô và nói: "Mẹ không thể tiếp tục ở bên con được nữa, Linh Linh của mẹ phải trưởng thành thật tốt, chăm sóc bà ngoại thay mẹ…"

Sau khi mẹ mất, có rất nhiều người lạ đến viếng, họ nói mẹ cô là một người tốt có nguyên tắc, đã giữ vững bí mật quan trọng của công ty, giúp công ty cứu vãn được tổn thất lên tới tám chữ số.

Mọi người đều ăn mừng vì con số tám chữ số đó, chỉ có cô là mất đi mẹ của mình.

Khung cảnh trước mắt bắt đầu chao đảo, kế đó một luồng ánh sáng trắng hiện lên, hình ảnh biến thành ngôi trường học nơi thị trấn nhỏ, phía sau vang lên một giọng nói rộn ràng đang gọi tên cô: "Ôn Linh…"

Ôn Linh đột ngột quay người lại.

Là Chu Miểu.

Chu Miểu của tuổi mười lăm.

Trong hình ảnh đó, cô gái mặc chiếc áo hoodie màu vàng chanh vừa nhảy chân sáo vừa chạy về phía cô: "Sao cậu lại ở đây, có phải vì mải tập nhảy nên lại chưa làm bài tập toán không?"

Cô gái khẽ thở dài, giọng điệu đầy chiều chuộng: "Được rồi được rồi, lát nữa đến lớp tớ cho cậu mượn để chép, nhưng nhớ là phải sửa sai vài câu đấy nhé."

…..

"Ôn Linh, tớ phải đi rồi, cậu nhớ đến thành phố Kinh Bắc tìm tớ chơi nhé."

"Tớ nhất định sẽ đến, đợi tớ thi đỗ đại học ở Kinh Bắc rồi sẽ đi tìm cậu."

"Được, khi nào rảnh tớ cũng sẽ về thăm cậu."

"Ngoắc tay hứa nhé!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!