Chương 25: (Vô Đề)

Vết thương dưới chân Ôn Linh không quá sâu, lúc dẫm phải đinh cô đã chủ động khống chế lực chân nên chỉ bị thương ngoài da và chảy chút máu, trông thì đáng sợ chứ thực tế không ảnh hưởng đến gân cốt nên không đáng quan ngại.

Thế nhưng Thịnh Gia Ngật vẫn kiên quyết yêu cầu bác sĩ tiêm cho cô một mũi chống uốn ván, dù sao cũng không rõ chiếc đinh kia có bị gỉ sét hay bám vi khuẩn gì không.

Tiêm xong, bác sĩ tiến hành sát trùng đơn giản rồi dùng băng gạc bao lại vết thương, không quên dặn dò cô tránh để chỗ đau dính nước.

Vì vết thương nằm ngay phần gan bàn chân trước, nên trong thời gian ngắn việc đi lại hay nhảy múa ít nhiều đều bị ảnh hưởng. Ôn Linh khẽ hỏi: "Bác sĩ ơi, vết thương dưới chân cháu bao giờ thì đóng vảy ạ?"

Bác sĩ đáp: "Dù không sâu nhưng cũng phải mất ba đến năm ngày, còn muốn bình phục hoàn toàn thì cũng phải nửa tháng."

"Ba đến năm ngày…"

Ôn Linh thầm tính toán thời gian, vòng sơ loại giải Phương Hoa sẽ diễn ra sau ba ngày nữa, chắc là lúc đó đã kịp đóng vảy rồi.

Dường như đoán được tâm tư của Ôn Linh, Thịnh Gia Ngật liền lên tiếng: "Bác sĩ, vết thương này có làm lỡ việc tập múa của cô ấy không?"

"Tập múa sao?"

Bác sĩ nhìn Ôn Linh một lượt. Cô gái nhỏ dáng người mảnh mai, khung xương cân đối, làn da mịn màng như ngọc, ngũ quan tinh xảo lại có khí chất thanh tao thoát tục. 

Bà dặn dò: "Theo lý mà nói, vết thương ngoài da ở chân không ảnh hưởng đến việc nhảy múa, nhưng trong thời gian ngắn thì tôi không khuyến khích. Bởi vì vết thương nằm ngay gan bàn chân trước, dù đã đóng vảy thì khi vận động vẫn có nguy cơ bị bục ra lần nữa. Nếu để chảy máu hay mưng mủ thì khổ lắm đấy."

Thịnh Gia Ngật khẽ gật đầu, ôn tồn đáp: "Cảm ơn bác sĩ."

Sau đó, bác sĩ kê một tờ đơn bảo Thịnh Gia Ngật xuống tầng một nộp tiền rồi lấy thuốc, trong phòng chỉ còn lại cô và bác sĩ.

Ôn Linh mím môi hỏi: "Bác sĩ, vết thương đóng vảy bao lâu thì có thể vận động mạnh được ạ?"

"Trước khi vết thương lành hẳn thì thực sự không nên vận động mạnh hay nhảy múa. Huống hồ bị thương ở chân, dù có gượng nhảy thì cũng rất đau."

Ôn Linh rũ mắt suy nghĩ vài giây, ướm hỏi: "Vậy bác sĩ có thể kê cho cháu ít thuốc giảm đau không ạ? Ba ngày tới cháu có một cuộc thi múa rất quan trọng."

……

Khi Thịnh Gia Ngật lấy thuốc quay lại, Ôn Linh đang ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa phòng khám. Ống quần được xắn lên một đoạn, lộ ra bắp chân trắng ngần và cổ chân thanh mảnh, bên dưới bàn chân nõn nà quấn một vòng băng gạc, ẩn hiện sắc đỏ nhạt.

Ánh mắt người đàn ông trầm xuống, gương mặt không chút biểu cảm dư thừa, anh sải bước dài đi tới.

Chân phải của Ôn Linh chưa thể chạm đất, cái chân lơ lửng trên ghế cứ đung đưa qua lại, cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Gia Ngật: "Anh quay lại rồi à."

"Ừ."

Thịnh Gia Ngật đáp một tiếng: "Để anh vào hỏi bác sĩ cách dùng thuốc và những điều cần lưu ý."

"Không cần đâu." Ôn Linh đưa tay níu lấy cánh tay anh, giọng nói nhẹ nhàng: "Em vừa hỏi rồi, một ngày thay thuốc ba lần, hạn chế đi lại và không được để dính nước."

Thịnh Gia Ngật rũ mi mắt, tầm mắt dừng lại nơi bàn chân bị thương của cô, thần sắc khó đoán, không rõ đang nghĩ ngợi điều gì.

Một lát sau anh ngước mắt lên, giọng trầm xuống: "Có biết là ai làm không?"

Ôn Linh đáp: "Đại khái là em đoán được nhưng không có bằng chứng, hành lang phòng tập múa không có camera giám sát."

"Được rồi."

Thịnh Gia Ngật gật đầu, giọng điệu thản nhiên: "Chuyện này cứ để anh xử lý."

"Không cần đâu." Ôn Linh vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Thịnh Gia Ngật nhướn mày: "Sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!