Sau tám giờ tối, các gian hàng trong nhà ăn bắt đầu lần lượt đóng cửa. Khi Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật đến nơi, tầng một chỉ còn lại đúng hai quầy là chưa nghỉ.
Ôn Linh chọn một bát mì bò cỡ nhỏ rồi quay sang hỏi Thịnh Gia Ngật muốn ăn gì, anh đưa mắt nhìn lướt qua rồi đáp: "Cho anh một phần giống em."
"Hai bát, em cảm ơn ạ."
Nói đoạn, Ôn Linh quẹt thẻ rồi tiện tay lấy hai đôi đũa dùng một lần.
Lúc này trong nhà ăn không có mấy người, hai người chọn một bàn gần quầy hàng nhất để ngồi xuống.
"Sao hôm nay anh lại ăn tối muộn thế?" Ôn Linh tùy miệng hỏi.
Thịnh Gia Ngật ngước mắt lên, trả lời ngắn gọn: "Muốn đợi để ăn cùng em."
Một câu nói thẳng thắn đến bất ngờ khiến Ôn Linh có chút không kịp trở tay, thần sắc khựng lại mất hai giây, nhất thời chẳng biết nên đáp lại thế nào cho phải.
Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật khẽ nhếch môi, ánh mắt anh khi thu lại vô tình lướt qua cổ tay để trần của cô, khẽ hỏi: "Sao em không đeo lắc tay nữa? Chẳng phải nói là thích sao?"
Ôn Linh sực tỉnh, không lập tức trả lời ngay.
Cô chú ý thấy Thịnh Gia Ngật dùng từ "không đeo" chứ không phải "chưa đeo", chứng tỏ anh đã sớm quan sát thấy điều này.
Trầm mặc một lát, Ôn Linh bắt đầu thêu dệt một lời nói dối nửa thật nửa giả: "Cái vòng đó quấn hai vòng thì lỏng quá mà ba vòng lại chật, em đang định tự xỏ thêm hai hạt nữa để sửa lại một chút, em đặt mua bộ dụng cụ trên mạng rồi nhưng hàng vẫn chưa tới."
Thịnh Gia Ngật gật đầu, không nghĩ ngợi gì thêm.
Hôm đó ở phòng bi-a, lúc anh đeo giúp cô cũng thấy hơi khít, việc đeo vào có chút tốn sức, điều này càng khiến cái cớ của Ôn Linh trở nên hợp lý hơn.
Hai bát mì bò nhanh chóng được nấu xong, Ôn Linh cúi đầu đứng bên quầy gia vị thêm dầu ớt, thuận tiện cũng không quên ngoảnh lại hỏi Thịnh Gia Ngật có muốn dùng không.
Thịnh Gia Ngật lắc đầu, rồi cứ thế nhìn Ôn Linh múc hai thìa dầu ớt cho vào bát mình, rồi cô thêm hai thìa giấm, một bát mì bò thanh đạm ban nãy trong phút chốc đã trở nên đậm đà, đủ cả sắc hương vị.
"Chẳng phải nói người Nam Thành ăn uống thanh đạm sao?" Thịnh Gia Ngật hỏi.
Ôn Linh vừa trộn mì trong bát vừa đáp: "Cũng không hẳn, giờ mạng xã hội phát triển quá nên mọi người dễ bị đóng khung suy nghĩ. Nhưng mà mẹ và bà ngoại em thì ăn thanh đạm thật, còn em là từ hồi lên cấp hai cùng với Chu…"
Giọng nói đột ngột ngưng bặt.
Thịnh Gia Ngật đang lắng nghe chăm chú, ngước mắt nhìn sang: "Cùng với ai cơ?"
Ôn Linh rũ hàng mi xuống, ngón tay cầm đũa vô thức siết chặt. Sau vài giây trấn tĩnh, cô điều chỉnh lại biểu cảm, mím môi nói: "Cùng với một người bạn thân hồi cấp hai của em, cậu ấy thích ăn vị đậm, không có ớt là không chịu được."
Nhưng tông giọng rõ ràng không còn vui vẻ như lúc nãy, thậm chí còn có chút trĩu nặng.
Thịnh Gia Ngật nhìn cô một cái, bâng quơ nói: "Vậy chắc hẳn quan hệ giữa hai người tốt lắm." Liên quan đến cả thói quen ăn uống cũng ảnh hưởng lẫn nhau, chắc chắn là ngày ngày sớm tối có nhau.
"Ừm."
Ôn Linh gật đầu: "Trước đây bọn em là hàng xóm, ngày nào cũng cùng đi học, cùng làm bài tập."
"Thế bây giờ thì sao?"
Trong đôi mắt đen thẳm của Thịnh Gia Ngật phản chiếu hình bóng của cô.
Bốn mắt nhìn nhau, động tác trên tay Ôn Linh khựng lại một nhịp.
Một lúc sau mới thu hồi ánh mắt, cô cúi đầu nói: "Gia đình họ chuyển đi từ lâu rồi, cũng đã lâu lắm rồi không còn liên lạc nữa."
"Ồ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!