Sau khi hai người về trường đã cùng nhau ăn trưa ở nhà ăn. Ăn xong thì chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ vào lớp.
Ôn Linh vội vã chạy về ký túc xá thay quần áo, cầm theo giày múa rồi lao đến tòa nhà số 4. Cuối cùng cô cũng bước vào lớp vừa lúc tiếng chuông vào học vang lên. May mà trong phòng tập mọi người đều đang bận rộn khởi động, ép chân nên không ai để ý đến sự xuất hiện muộn màng của cô.
Vào lớp xong, Ôn Linh tiện tay tìm một chỗ trống gần đó để ép chân, đợi giáo viên đến mới quay lại vị trí quen thuộc như mọi khi.
Phương Lê nhỏ giọng: "Tớ cứ tưởng cậu đi muộn rồi chứ, làm tớ sợ chết khiếp. Bà ngoại đã ổn định cả chưa?"
Ôn Linh gật đầu: "Ổn định cả rồi."
"Thế thì tốt quá, vậy là từ giờ trở đi cậu không cần phải dậy sớm rồi ngồi hai tiếng đồng hồ xe buýt mỗi cuối tuần để đến thăm bà ngoại nữa."
Vừa nói, Phương Lê vừa nháy mắt đầy ám muội với cô: "Đúng là đại thiếu gia nhà họ Thịnh có khác, viện điều dưỡng tốt nhất Kinh Bắc mà chỉ cần một câu nói là giải quyết xong xuôi ngay."
Ôn Linh khẽ mỉm cười, thực ra chính cô cũng không ngờ Thịnh Gia Ngật lại chủ động giúp mình giải quyết chuyện viện điều dưỡng cho bà ngoại.
Trước đây không phải cô chưa từng nghĩ tới việc chuyển cho bà ngoại sang một nơi có điều kiện tốt hơn, chỉ là ở đất Kinh Bắc này không giống những nơi khác, giường bệnh trong các viện điều dưỡng luôn trong tình trạng cung không đủ cầu, nhiều khi dù có tiền cũng chưa chắc đã vào ở được.
Sau này cô cũng từng đề cập với Trình Quân một lần, anh hứa sẽ hỏi giúp nhưng rồi sau đó chẳng thấy tăm hơi đâu. Thêm vào đó, lúc ấy cô vừa tốt nghiệp cấp ba, khả năng kinh tế eo hẹp, việc duy trì sinh hoạt hằng ngày đã có chút chật vật nên cô cũng không nhắc lại chuyện đó nữa.
Hai người vừa thủ thỉ trò chuyện, vừa không để ý đến ánh mắt đố kỵ của Thẩm Tuyết Oánh ở phía sau.
Việc phân nhóm luyện tập trong tiết múa được thực hiện theo đơn vị phòng ký túc xá, thành viên cùng nhóm đứng gần nhau, nên chỉ cần ai đó có tâm để ý một chút là không khó để nghe thấy người phía trước đang nói gì.
Thẩm Tuyết Oánh dán chặt mắt vào bóng lưng thanh mảnh trước mặt, ngón tay siết chặt, lòng bàn tay ẩm ướt bị bấm thành một hàng dấu hình trăng khuyết sâu hoắm.
Trước gương, sau khi kiểm đếm sĩ số xong, cô giáo đặt sổ danh sách xuống rồi lên tiếng: "Ngày kia sẽ có bài kiểm tra nhỏ, đề bài là sáng tác ngẫu hứng, biên đạo trực tiếp trên nền nhạc bất kỳ. Tiết này chúng ta sẽ kiểm tra vở kịch mục [Lạc Xuân Phú] đã học từ hai tuần trước. Các em thực hiện theo đơn vị phòng, từng nhóm một lên sàn, có mười lăm phút để chuẩn bị."
Lời vừa dứt, trong lớp đã vang lên những tiếng than vãn không ngớt:
"Không thể nào, lại kiểm tra sao, chẳng phải vừa mới kiểm tra xong sao." "Mười lăm phút thì làm sao mà kịp chứ, đến điều chỉnh đội hình còn chẳng đủ thời gian nữa là."
Tâm trạng của cô giáo hôm nay rõ ràng không được tốt, nghe vậy liền nghiêm nét mặt nói thẳng: "Mười phút. Nhóm nào động tác không đều thì cả nhóm bị trừ hai điểm chuyên cần."
"Hả…"
Giây tiếp theo, cả lớp im bặt, ai nấy đều vội vàng lấy điện thoại mở nhạc để luyện tập theo nhóm.
Trước khi vở diễn được sắp xếp vào tuần kia thì Thẩm Tuyết Oánh vẫn chưa dọn ra khỏi ký túc xá, thế nên lúc này khi các đội nhóm giải tán, chỉ còn ba người bọn họ đứng nhìn nhau trân trân.
Thấy vậy, Ôn Linh bình thản lên tiếng: "Tôi hy vọng chúng ta có thể công tư phân minh, đừng để những chuyện không liên quan làm ảnh hưởng đến thành tích."
Thẩm Tuyết Oánh nghe vậy thì ngước mắt liếc nhìn cô một cái, sau đó mới miễn cưỡng bước lại gần.
Dù rất ghét Ôn Linh nhưng lần này cô ta vẫn vô cùng tán thành lời Ôn Linh nói. Bất kể chuyện gì cũng không được làm ảnh hưởng đến thành tích của cô ta, không thể để gia đình phải mất mặt.
Khi tiếng nhạc vang lên, ba người bắt đầu kiễng chân luyện tập theo đội hình đã định từ trước.
[Lạc Xuân Phú] kéo dài một phút rưỡi, độ khó vốn đã không thấp, múa tập thể lại càng đòi hỏi sự ăn ý.
Ba người bọn họ có thể nói là hoàn toàn không có chút ăn ý nào. Ôn Linh và Thẩm Tuyết Oánh nhờ có nền tảng và năng khiếu nên theo nhịp nhạc coi như tạm gọi là đều, còn Phương Lê thì có chút chật vật. Liên tiếp hai nhịp cô đều vào sai động tác khiến hình thể bị biến dạng trực tiếp. Nhóm của bọn họ, ngoại trừ việc di chuyển đội hình ngay ngắn ra thì những phần còn lại hầu như chẳng ra làm sao.
Đến lần thứ tư Phương Lê vẫn không hoàn toàn theo kịp, Thẩm Tuyết Oánh lập tức nổi đóa: "Phương Lê, rốt cuộc cậu có biết múa không hả? Bốn lượt thì sai cả bốn chỗ khác nhau, cứ thế này chắc chắn tôi sẽ bị cậu kéo chân làm hại mà trừ điểm mất."
Làm ảnh hưởng đến điểm số của người khác khiến Phương Lê cũng thấy áy náy, nhưng cứ nghĩ đến việc kẻ đang lớn tiếng quát tháo là Thẩm Tuyết Oánh là cô lại nghiến răng nghiến lợi, ngặt nỗi lần này đúng là cô sai thật.
Chỉ đành hậm hực lườm lại một cái, miệng thì chịu thua: "Biết rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức."
Dù nhân cách của Thẩm Tuyết Oánh có tệ nhưng Phương Lê vẫn phải thừa nhận trình độ của cô ta trong bộ môn múa rất cao. Vốn xuất thân từ gia đình có truyền thống nghệ thuật, nếu không gặp phải kiểu người được "ông trời ban cơm ăn" như Ôn Linh, có lẽ cô ta cũng đã trở thành nhân vật xuất chúng nhất của khoa múa rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!