Đây không phải lần đầu tiên Thịnh Gia Ngật đứng ra bảo vệ cô.
Ôn Linh tự nhận mình không phải hạng người cam chịu để ai muốn nhào nặn ra sao cũng được, chỉ là nhiều khi cô thấy chẳng đáng để lãng phí thời gian vào những cuộc tranh cãi vô bổ.
Trước kia có mẹ và ngoại che chở, sau này mẹ qua đời, ngoại lại lâm bệnh nặng nằm liệt giường, hễ có chuyện gì cô đều gần như tự mình gánh vác. Lên đại học có Phương Lê luôn ở bên cạnh, và giờ đây lại có thêm Thịnh Gia Ngật.
Đối với chuyện tình cảm, cô vẫn chưa hoàn toàn khai sáng. Thực lòng cô không hiểu rõ tại sao Thịnh Gia Ngật lại làm vậy, người duy nhất cô có thể đặt lên bàn cân so sánh lúc này chỉ có Trình Quân.
So với anh ta, người luôn miệng nói thích cô nhưng lại chẳng thể dành cho cô và gia đình cô một sự tôn trọng vẹn toàn, luôn vắng mặt mỗi khi cô cần, thì Thịnh Gia Ngật dù nói không có ý gì với cô, lại năm lần bảy lượt giúp cô giải quyết khó khăn.
Cô vẫn chưa thể hiểu hết động cơ hành động của Thịnh Gia Ngật, lẽ nào anh luôn dùng cách này để quyến rũ con gái sao?
Nhớ lại dáng vẻ thành thục của Thịnh Gia Ngật, Ôn Linh càng cảm thấy suy đoán của mình có lẽ là đúng.
Có lẽ đàn ông tồi đều như vậy cả.
Nếu không, sao anh có thể thản nhiên yêu đương với người phụ nữ khác khi Chu Miểu vì anh mà nhảy lầu chứ.
Ôn Linh nghĩ một cách phiến diện.
Có lẽ do những cuộc xã giao vô nghĩa, tối đó sau khi về ký túc xá tắm rửa xong, sự mệt mỏi bủa vây toàn thân khiến Ôn Linh lên giường đi ngủ từ sớm.
Cũng có thể vì bóng lưng tình cờ nhìn thấy hôm nay, trong cơn mơ màng, cô thấy mình quay về những năm về trước…
Ôn Linh từng có một tuổi thơ hạnh phúc.
Hồi đó mẹ vẫn còn, bà ngoại chưa đổ bệnh, Chu Miểu còn sống ở ngay sát vách nhà cô, và người mà lẽ ra cô phải gọi là cha ấy vẫn chưa lầm đường lạc lối, còn hết mực cưng chiều đứa con gái duy nhất là cô.
Cho đến mùa hè năm lớp tám ấy…
Một buổi chiều, cô về nhà sớm hơn thường lệ, vừa bước chân vào sân đã nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội phát ra từ căn nhà cách đó không xa, thậm chí còn kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Tiếng động lớn đến mức hàng xóm láng giềng cũng phải ló đầu ra xem.
"Tiền đâu! Tôi hỏi cô tiền để ở đâu?"
"Hết tiền rồi, anh dẹp cái ý định đó đi. Tôi không đời nào đưa tiền cho anh nướng vào bài bạc nữa đâu, nợ của anh thì anh tự mà trả."
"Vợ ơi cho anh một cơ hội nữa thôi, lần cuối cùng thôi anh cầu xin em đấy, không trả tiền cho bọn nó thì bọn nó ra tay thật đấy."
"Tôi đã bảo rồi, trong nhà không còn đồng tiền dư nào hết."
"Tao không tin, nhất định là vẫn còn!"
Ngay sau đó là tiếng lục lọi hòm xiểng vang lên, xen lẫn tiếng chửi rủa của người đàn ông và tiếng khóc nghẹn ngào của người phụ nữ.
Ôn Linh mười ba tuổi sợ đến mức đứng chết trân tại chỗ, hai tay siết chặt quai cặp sách, đôi chân như đeo chì không dám bước thêm bước nào.
Rất nhanh sau đó, trong nhà lại vang lên tiếng cười của người đàn ông: "Tôi biết ngay là mày vẫn còn tiền mà, thế mà dám lừa tôi là hết rồi."
"Đấy là tiền học phí của Linh Linh, anh không được lấy đi!"
Người phụ nữ lao vào định giật lại tiền, nhưng sức vóc đàn ông và phụ nữ quá chênh lệch, bà không tài nào bì được với người đàn ông trưởng thành cao lớn. Bà còn chưa chạm được vào tiền đã bị gã đẩy ngã mạnh ra xa.
Cùng lúc đó, kèm theo một loạt tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng, tiếng chửi bới của người đàn ông lại vang lên: "Cái loại con gái "lỗ vốn" thì học hành làm cái gì, sau này chẳng phải cũng gả cho nhà người ta sao. Tiền này đưa tôi khéo lại đổi vận, lúc đấy tôi cho hai mẹ con cô ăn sung mặc sướng."
"Đồ súc sinh!"
Ôn Linh không nhớ vở kịch nực cười ngày hôm đó kết thúc như thế nào, chỉ nhớ bà ngoại đã nước mắt lưng tròng dắt cô đi, nhớ rõ sự thương hại trong ánh mắt của hàng xóm láng giềng khi nhìn cô.
Kể từ ngày đó, cứ cách vài tháng Ôn Vệ Đông lại mò về lục tìm tiền một lần, mỗi lần ông ta về là nhà cửa lại gà bay chó sủa. Để không ảnh hưởng đến việc học của cô, mẹ đã xin cho cô ở nội trú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!