Dường như được hai chữ "bạn gái" làm cho vui lòng, ánh mắt Thịnh Gia Ngật dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp thuần khiết đến mức khiến người ta không nỡ chấp nhặt của cô. Sau vài giây nhìn chăm chú, anh "đại phát từ bi" đón lấy chai nước cô đưa.
Anh không uống mà đặt thẳng sang một bên.
"Khoan đặt nước đã."
Lòng bàn tay vốn dường như chỉ đặt hờ, nâng nhẹ sau lưng cô, dần dần đặt hẳn xuống, anh thong thả cất lời: "Giải thích trước đã, tại sao em lại xuất hiện ở đây, bạn… gái…"
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, trong trẻo, hai chữ cuối cùng mang theo ý vị nghiến răng nghiến lợi.
Chưa đợi Ôn Linh mở lời, Thịnh Gia Ngật đã cất giọng hỏi tội: "Bảo anh là có tiết, rồi lại đến sân bóng rổ đưa nước cho người đàn ông khác? Hửm?"
Giọng anh thản nhiên nhưng ánh mắt đen láy lại khóa chặt lấy cô. Trên gương mặt thanh tú, tuấn lãng như thường lệ của anh giờ đây lại mang theo nụ cười có chút lạnh lẽo, âm hiểm. Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ nghĩ họ đang trò chuyện vui vẻ, nhưng chỉ Ôn Linh mới biết sức mạnh từ bàn tay Thịnh Gia Ngật đặt sau lưng cô không hề giảm bớt, khiến eo cô đau điếng.
Ôn Linh có chút không quen, cô bị anh giữ chặt, không thể cử động được trong tư thế hoàn toàn bị áp chế. Cô khẽ nhíu mày: "Em thật sự có tiết. Bạn cùng phòng muốn đến xem nên em đi cùng cậu ấy. Em không biết anh cũng ở đây, hôm qua anh đâu có nói."
Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu, khẽ nhướng mày, vẻ như đã chấp nhận lời giải thích của cô.
Dừng lại một chút, ánh mắt anh quay lại nhìn cô, khóe môi vẫn cong lên một nụ cười cực nhạt: "Nếu biết thì sao?"
Vừa nói, những ngón tay rõ khớp xương của anh vừa cuộn tóc cô vòng vòng phía sau: "Em có đến không?"
Nghe vậy, Ôn Linh ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt đen sâu thẳm của người đàn ông. Sau vài giây chần chừ, cô mạnh dạn nghiêng người về phía Thịnh Gia Ngật.
Mặt hai người sát gần nhau, ngay cả hơi thở của đối phương cũng trở nên rõ ràng lạ thường.
Bàn tay Thịnh Gia Ngật chợt dừng lại, những sợi tóc mềm mại bất ngờ trượt qua kẽ tay anh.
Anh cụp mắt, vẫn giữ vẻ thong thả, dường như đang chờ xem cô định làm gì.
Ôn Linh bất động nhìn thẳng vào mắt anh, dễ dàng giành lại thế chủ động: "Anh gửi tin nhắn là muốn em đến phải không?"
Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu cười khẽ, không trả lời, rồi nhẹ nhàng hếch cằm: "Xuống khỏi người anh."
Ôn Linh: "Là anh kéo em lại mà."
"Thì sao?"
Thịnh Gia Ngật có vẻ vẫn chưa nguôi giận hoàn toàn: "Anh phải tìm kiệu hoa rước em xuống à?"
Ôn Linh cố ý dịu giọng: "Em là bạn gái anh, anh nhường em một chút thì có làm sao?"
Thịnh Gia Ngật bật cười: "Anh không giận dỗi gì em cả."
Anh nhìn về phía xa, giọng nói nhàn nhạt: "Bạn cùng phòng của em sắp đi tới rồi. Nếu em muốn cứ ngồi mãi cũng được."
Ôn Linh quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Phương Lê đang tìm kiếm cô khắp nơi, cô giật mình, vội vàng vịn vai Thịnh Gia Ngật định đứng dậy khỏi người anh.
Tuy nhiên, cô vừa mới đứng thẳng dậy đã bị Thịnh Gia Ngật ấn giữ lại.
Ôn Linh ngạc nhiên quay đầu nhìn anh.
Thịnh Gia Ngật ngẩng đầu nhìn cô, chậm rãi mở lời: "Anh hỏi em, anh bảo em đến, em có đến không?"
Ôn Linh không trả lời, đứng dậy nhìn chai nước tăng lực đặt bên cạnh: "Nhớ uống đấy."
Nói xong, trước khi Phương Lê nhìn thấy, cô quay người bước vào lối thoát hiểm bên cạnh.
Thịnh Gia Ngật khẽ cười một tiếng, thu lại ánh mắt, vươn tay cầm lấy chai nước trên ghế, vặn nắp và uống một ngụm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!