Ôn Linh về đến ký túc xá thì các bạn cùng phòng đều đã vễ. Hứa Khả Hạ đang gọi điện thoại cho gia đình ngoài ban công, còn Phương Lê thì chuẩn bị đi xuống lầu lấy đồ ăn đặt về.
"Linh Linh cậu về rồi!" Phương Lê khẽ hạ giọng nói.
Ôn Linh gật đầu, theo phản xạ đưa mắt nhìn về phía Hứa Khả Hạ: "Hôm nay Hạ Hạ cũng ở phòng à?"
Hứa Khả Hạ là cán bộ Hội Sinh viên trường, lại thêm chuyên ngành khác biệt nên thường ngày bận tối mắt tối mũi, trừ lúc ngủ ra thì gần như chẳng mấy khi gặp mặt.
Đúng lúc đó, từ phía ban công vọng ra giọng nói có vẻ hơi suy sụp của Hứa Khả Hạ.
"Đại học là do chính con tự thi đậu, tại sao con phải nghỉ học?"
"Từ bé đến giờ trong mắt trong lòng bố mẹ chỉ có em trai, học phí là do chính con tự đóng. Giờ đây chỉ vì không thể xoay xở được tiền để đóng tiền chọn trường cho em trai mà bố mẹ lại bắt con nghỉ học để đi xem mặt, đi lấy chồng." "Rốt cuộc con có phải con ruột của bố mẹ không?"
Cánh cửa ban công không đóng chặt, giọng Hứa Khả Hạ đầy tiếng nức nở cứ thế lọt vào.
Ôn Linh hơi kinh ngạc nhìn Phương Lê. Cô bạn cùng phòng đành chịu bó tay, làm một động tác "suỵt" rồi kéo cô ra khỏi ký túc xá: "Đi cùng tớ lấy đồ ăn, tớ kể cho cậu nghe."
Hứa Khả Hạ là người thi đỗ từ vùng núi nghèo ở Quế Thành. Trong nhà có bốn người con, cô là chị cả, dưới cô còn hai em gái và một em trai. Điều kiện gia đình không tốt, đến cả tiền tàu xe đi học cũng là do bà con trong làng gom góp lại.
Hiện tại em trai cô sắp vào cấp ba, bố mẹ cô dự định đóng một khoản tiền chọn trường cho cậu bé, nhưng gia đình lại không có tiền, nên họ muốn Hứa Khả Hạ nghỉ học về nhà đi xem mặt, lấy chồng.
Kể xong, Phương Lê không khỏi cảm thấy đồng cảm với Hứa Khả Hạ: "Đúng là "khởi đầu sụp đổ", thảo nào Khả Hạ lại cố gắng đến thế. Khoa Luật đã nhiều môn rồi, cậu ấy vẫn đi làm "trâu ngựa" trong Hội Sinh viên cho giáo viên, hình như chỉ là để được xét danh hiệu tốt mà nhận học bổng và trợ cấp."
Phương Lê lớn lên trong gia đình khá giả, lại là con một, được bố mẹ hết mực yêu thương, nên có chút khó tin rằng những tình huống chỉ có trên phim truyền hình lại xảy ra với người bên cạnh mình.
Ôn Linh cụp mắt, không lên tiếng, không biết đang nghĩ gì.
Thấy vậy, Phương Lê nghiêng đầu nhìn cô: "Sao cậu không thấy ngạc nhiên gì thế?"
Ôn Linh mím môi, thần sắc có vẻ hơi buồn bã: "Có lẽ, không phải tất cả các bậc cha mẹ đều yêu thương con cái mình vô điều kiện."
"Phải ha."
Phương Lê thở dài, cũng không nghĩ nhiều mà thu lại tầm mắt: "Khó hiểu thật đấy. Cậu nói xem, Khả Hạ sẽ không thật sự về nhà lấy chồng chứ?"
"Chắc sẽ không đâu," Ôn Linh nói.
Phương Lê: "Tớ cũng nghĩ thế, khó khăn lắm mới thi đỗ vào Khoa Luật Đại học Kinh Bắc, điểm đầu vào cao ngất ngưởng. Nếu thật sự về nhà lấy chồng thì coi như cả đời này tiêu tan rồi."
Ôn Linh gật đầu: "Phải."
Vừa nói chuyện, hai người đã đi đến tầng một lấy đồ ăn. Phương Lê vừa xách túi vừa nói: "May mà tớ có tầm nhìn xa, mua cả bánh ngọt nhỏ rồi. Lát nữa về rủ Khả Hạ ăn cùng."
Ôn Linh gật đầu: "Được."
Phương Lê: "À, hôm nay cậu đến viện điều dưỡng mà sao về sớm thế? Tớ còn tưởng cậu phải về muộn cơ!"
"Thịnh Gia Ngật đưa tớ về, không đi xe buýt nên nhanh hơn một chút."
Ánh mắt Phương Lê sáng lên: "Thịnh Gia Ngật cũng đến viện điều dưỡng à?"
Ôn Linh gật đầu.
Phương Lê nghĩ ngợi rồi nói: "Cảm giác Thịnh Gia Ngật trông có vẻ kiêu ngạo, không giống người chu đáo như thế. Anh ấy đối xử với cậu khá khác biệt đó, Linh Linh."
"Thế à?" Giọng Ôn Linh không có mấy sự dao động, không rõ cô đang nghĩ gì.
Phương Lê: "Đúng rồi. Những chàng trai như Thịnh Gia Ngật, vừa đẹp trai lại vừa có gia cảnh tốt, chắc chắn từ bé đến lớn đều được các cô gái vây quanh nịnh nọt. Ban đầu tớ còn lo cậu quen anh ấy sẽ bị thiệt thòi, giờ xem ra tớ lo hơi thừa rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!