Chương 2: (Vô Đề)

Mùa Thu 2018

Giữa tháng mười, kỳ nghỉ Quốc khánh vừa kết thúc, tiết trời Bắc Kinh chính thức vào thu sau nhiều trận mưa lớn liên tiếp. Cơn mưa rào trút xuống sáng sớm đến giờ vẫn rả rích không ngớt.

Trong phòng tập múa trên tầng ba, buổi tuyển chọn người đại diện trường tham gia "Giải Phương Hoa" đang diễn ra.

Là một trong những cuộc thi danh giá nhất giới vũ đạo, "Giải Phương Hoa" hiển nhiên là sân khấu mà mọi sinh viên múa đều khao khát được đứng lên. Ai nấy đều háo hức muốn thử sức, nhưng năm nay, khoa Múa Cổ điển của Đại học Bắc Kinh chỉ có duy nhất một suất.

Theo tiếng nhạc của tiết mục Giấc Mộng Đôn Hoàng cất lên, cô gái dáng người cao ráo, khí chất thanh thoát đứng ở hàng đầu chậm rãi bắt đầu múa.

Múa Đôn Hoàng, một trong tứ đại lưu phái của múa cổ điển, tuân theo nguyên tắc thẩm mỹ truyền thống của Trung Quốc, đồng thời tiếp thu và học hỏi từ các điệu múa của nhiều dân tộc vùng Tây Vực. Tư thế cơ bản thường là dáng chữ S, yêu cầu cực kỳ cao về thể hình và đường nét cơ thể.

Vũ điệu của cô gái vừa uyển chuyển vừa linh hoạt, bước chân nhẹ nhàng bay bổng. Nâng tay, nhấc hông, gót ngọc cong vút, mỗi động tác đều dứt khoát, gọn ghẽ, không hề rề rà, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay cũng thể hiện cảm xúc vừa vặn, tinh tế.

Theo động tác chào kết tiêu chuẩn, điệu múa kết thúc.

Có lẽ vì quá say mê, phải vài giây sau tiếng vỗ tay trong phòng tập múa mới chợt bùng lên rào rào.

"Ôi trời, Ôn Linh, cậu giỏi quá đi!"

"Ôn Linh này, cậu nhảy đẹp thật đấy, lần này đại diện trường đi thi chắc chắn là cậu rồi."

"Cậu làm sao mà thực hiện được động tác cuối cùng đó vậy? Tớ luyện tiết mục này lâu lắm rồi mà vẫn không làm được, cậu có thể chỉ cho tớ được không?"

Ôn Linh khẽ nở một nụ cười: "Được chứ, nể tình bạn cùng phòng, tớ sẽ kèm riêng cho cậu. Chỉ cần lát nữa lúc giãn hông cậu đừng có kêu đau là được."

Cả lớp ai mà chẳng biết, cứ trước mỗi buổi học chuyên môn, lúc giãn hông thì Phương Lê là người kêu la thảm thiết nhất.

Quả nhiên, Phương Lê nghe vậy lúng túng thu lại ánh mắt, cười khan một tiếng: "Thôi, tớ thấy động tác của tớ cũng khá ổn rồi, ha ha."

Cô giáo dạy múa xách bộ đồ diễn bước đến, liếc nhìn cô bé: "Khá ổn thật, nhưng tiết mục này mà trong vòng ba ngày không luyện xong thì cứ chuẩn bị mà trượt môn đi."

"…"

Phương Lê kêu lên thảm thiết: "Đừng mà cô ơi…"

"Thôi được rồi, cả lớp trật tự cô có chuyện muốn nói."

Cô giáo dạy múa: "Buổi tuyển chọn hôm nay kết thúc. Trình độ của các em, cô trò mình đều đã rõ. Lần này, người tham gia Giải Phương Hoa sẽ là Ôn Linh, các em không có ý kiến gì chứ?"

Nghe vậy, mọi người đều im lặng, ánh mắt không hẹn mà cùng đổ dồn về phía cô gái cao ráo ở hàng ghế đầu, có ngưỡng mộ, cũng có ghen tị.

Bạn phải thừa nhận rằng có những người sinh ra đã được ông trời ưu ái. Ôn Linh sở hữu thân hình với tỷ lệ vàng chuẩn mực, làn da trắng ngần như ngọc, khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, ngũ quan tinh tế, đường nét gương mặt mềm mại, là vẻ đẹp tiêu biểu của người phụ nữ Á Đông. Dù không trang điểm, cô vẫn toát lên một vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục.

"Ngoài ra, các bạn không tham gia được lần này cũng đừng nản chí, hãy cố gắng hơn, lần sau vẫn còn cơ hội. Các bạn chưa luyện xong kịch thì tranh thủ thời gian, thứ hai tuần sau cô kiểm tra. Thôi, không còn gì nữa thì tan học đi."

Dứt lời, mọi người vừa bàn tán về cuộc thi, vừa ra hành lang ngoài cửa lớp để thay giày.

"Nghe nói địa điểm thi đấu lần này là ở hội trường của trường mình đấy."

"Thật hả? Trước đây chẳng phải đều tổ chức ở Nhà hát Quốc gia sao?"

"Tất nhiên là thật rồi, vì nhà tài trợ lớn nhất cho cuộc thi lần này là Hội đồng quản trị của trường mình."

"Chỉ tiếc là lần này chúng ta chỉ có thể đứng ngoài xem thôi. Ước gì lần sau có cơ hội được đứng trên sân khấu nhỉ."

Vừa dứt lời, ở đầu hành lang bên kia vang lên một giọng nữ hơi chói tai: "Có những người được ưu ái đặc biệt, có cô ấy ở đây thì làm gì đến lượt chúng ta."

Người nói là Thẩm Tuyết Oánh, một cô bạn cùng phòng khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!