Ôn Linh không nói gì, sau vài giây im lặng, cô bước thẳng qua Thịnh Gia Ngật, mở cửa xe rồi ngồi vào.
Anh thờ ơ nhếch khóe môi.
Vì Thịnh Gia Ngật đột ngột đi cùng, thời gian Ôn Linh trở về sớm hơn dự kiến hai tiếng. Chiều nay cô không có tiết học và cũng không muốn lãng phí hai tiếng đồng hồ này, nên cô đã thăm dò hỏi dì Tần về lịch học của Mộc Mộc. Nếu Mộc Mộc rảnh, cô muốn thêm một buổi học nhảy.
Nghe nói muốn cho Mộc Mộc học thêm, dì Tần rất vui vẻ đồng ý. Sau khi trò chuyện thêm vài câu, hai người hẹn nhau bốn mươi phút nữa sẽ bắt đầu buổi học tại nhà.
Trong lúc nhắn tin qua lại, chiếc xe đã đi vào vành đai ba. Ôn Linh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cất tiếng: "Hôm nay cảm ơn anh. Nếu anh có việc bận thì cứ đi trước, qua đèn đỏ, anh tấp vào lề đường phía trước cho em xuống là được." Cô nhớ gần đó có một ga tàu điện ngầm.
Thịnh Gia Ngật liếc nhanh qua cô: "Em không về trường sao?"
Ôn Linh lắc đầu: "Chiều nay em vừa thêm một buổi dạy kèm đột xuất."
Thịnh Gia Ngật ngước mắt lên: "Dạy cho Mộc Mộc?"
Ôn Linh "ừm" một tiếng.
Thịnh Gia Ngật thu lại ánh mắt, nhướng mày, không có ý định dừng xe. Bàn tay gân guốc rõ ràng điêu luyện đánh tay lái: "Vậy thật trùng hợp, anh cũng đang định đến đó. Tiện đường."
"Anh cũng đi ư?" Ôn Linh quay sang nhìn anh.
"Sao? Anh không được qua đó à?" Thịnh Gia Ngật lơ đễnh hỏi.
Ôn Linh: "… Không phải." Cô ngừng lại một lát, rồi nhỏ giọng nói: "Chỉ là vừa nãy không nghe anh nhắc đến."
"Ý em là sao?"
Đèn đỏ vừa tới ở giao lộ phía trước, Thịnh Gia Ngật dừng xe lại, nghiêng đầu nhìn cô, thấy có chút buồn cười. Ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng gõ đều đều trên vô lăng, anh từ tốn hỏi ngược lại: "Ý là nếu biết anh đi thì em sẽ không đi nữa à?"
Bất ngờ bị nói trúng tim đen, Ôn Linh hơi ngượng ngùng mím môi, nhỏ giọng nói: "Em không có ý đó."
"Thế à?" Thịnh Gia Ngật ra vẻ "thì ra là thế", khẽ nhướng mày, như thể đã quyết tâm truy hỏi đến cùng: "Vậy là ý gì?"
"…"
Biết không thể tránh được, Ôn Linh đành nói thật: "Dì Tần là người thuê em, cũng coi như là sếp của em. Việc hẹn hò với cháu trai của sếp, nếu để sếp biết thì em luôn cảm thấy hơi kỳ cục…"
"Vậy nếu nói như thế thì anh cũng coi như là sếp của em. Sao hẹn hò với sếp thì em lại không thấy kỳ cục?"
"…" Ôn Linh cứng họng.
"Được thôi." Thịnh Gia Ngật đột ngột chuyển giọng.
Ôn Linh ngước mắt lên, có chút bất ngờ: "Anh nói gì cơ?"
Thịnh Gia Ngật ngước mi mắt lên, đối diện với ánh mắt cô, giọng nói trầm ấm, ôn hòa: "Anh nói việc này anh có thể nghe theo em, không nói với dì về mối quan hệ của chúng ta."
"Thế thì tốt quá." Ôn Linh chớp chớp mắt, không ngờ Thịnh Gia Ngật hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy.
Thịnh Gia Ngật "ừm" một tiếng, thu lại ánh mắt. Đèn đỏ vừa chuyển, anh chậm rãi đạp ga, khởi động lại xe.
Ba mươi phút sau, chiếc xe từ từ lăn bánh vào khu Biệt thự Thụy Cảnh.
Thịnh Gia Ngật thành thạo đỗ xe vào bãi đậu xe ngầm, rồi cùng Ôn Linh lên thang máy.
Cửa phòng mở ra, nhìn thấy hai người đứng song song ở cửa, dì Tần sững lại một chút, rồi nở nụ cười rạng rỡ: "Sao hôm nay hai đứa lại cùng nhau đến thế?"
Thịnh Gia Ngật lên tiếng trước: "Bọn con gặp nhau ở dưới nhà." Vẫn là vẻ ngoài lơ đãng đó, nhưng trông không hề đáng ghét: "Không chào đón con à, thế con đi nhé?" Anh vừa nói vừa nhấc chân đi giày đi trong nhà, không hề có vẻ gì là muốn rời đi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!