Chương 18: (Vô Đề)

Chiều hôm sau không có tiết, Ôn Linh định ghé qua viện điều dưỡng một chuyến. Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, cô đã nửa tháng rồi chưa đến thăm bà ngoại.

Vì quãng đường đi khá xa, để kịp về trước khi trời tối, Ôn Linh tan học xong, thậm chí chưa kịp ăn trưa đã vội vã ra thẳng bến xe buýt.

Vào giờ này, bến xe buýt khá đông người, cô phải rất khó khăn mới giành được một chỗ ngồi ở hàng ghế sau.

Vừa ngồi xuống, WeChat đã vang lên một tiếng.

[1: Em tan học chưa, cùng nhau ăn trưa nhé.]

Ôn Linh cúi đầu gõ chữ: [Hôm nay em không được rồi, em có việc nên đã rời khỏi trường. Để lần sau đi.]

Tin nhắn cô vừa gửi đi chưa đầy ba giây, điện thoại của Thịnh Gia Ngật đã gọi đến. Ôn Linh mím môi, đặt điện thoại lên tai nghe máy.

"Em đang ở đâu?"

Giọng nói trầm thấp, trong trẻo của người đàn ông hơi mang theo cảm giác sần sùi như giấy nhám ma sát trên mảnh thủy tinh vỡ, vẻ lơ đãng, buông lơi.

Ôn Linh cụp mắt, thành thật đáp: "Em đang trên xe buýt. Chiều nay em định đến viện điều dưỡng thăm bà ngoại, lâu rồi em chưa đi."

Đầu dây bên kia trầm ngâm một lát, "Địa chỉ viện điều dưỡng."

Ôn Linh hơi bất ngờ: "Anh định đến à?"

Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: "Viện điều dưỡng bà ngoại em ở điều kiện không được tốt lắm. Hơn nữa, người già nằm liệt giường lâu rồi, tuy có người chăm sóc nhưng vẫn hơi…."

Ngay cả Trình Quân, cô cũng từng thấy vẻ mặt khó chịu, không thể chịu đựng được trên gương mặt anh ta, huống chi là Thịnh Gia Ngật. Dù đó là lẽ thường tình, nhưng bà ngoại là người thân duy nhất của cô, và ích kỷ mà nói, cô vẫn không muốn bà bị người khác tỏ vẻ ghét bỏ như vậy.

"Ôn Linh."

Đột nhiên Thịnh Gia Ngật ở đầu dây bên kia gọi tên cô.

"Dạ?"

"Anh nói là địa chỉ."

Giọng Thịnh Gia Ngật rất nhạt, anh trước giờ không có nhiều kiên nhẫn và cũng không muốn dây dưa với cô trong những chuyện vô nghĩa như thế này.

Thôi, đến một lần rồi sẽ biết.

Ôn Linh cũng không chần chừ nữa: "Em sẽ gửi qua WeChat cho anh."

Cúp điện thoại, Ôn Linh gửi địa chỉ viện điều dưỡng qua cho anh.

Hôm nay đường hơi tắc, phải mất gần hai tiếng đồng hồ Ôn Linh mới xuống xe. Từ xa, cô đã thấy một chiếc Aston Martin vô cùng nổi bật, hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh, đang đỗ trước cổng viện điều dưỡng cũ kỹ.

Ôn Linh bước đến, gõ nhẹ vào cửa kính ghế lái.

Rất nhanh, cửa kính ghế lái từ từ hạ xuống, để lộ một khuôn mặt góc cạnh, rõ nét.

Thịnh Gia Ngật nghiêng đầu nhìn sang, đôi mắt hoa đào tinh tế nhìn cô không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, lông mày hơi nhíu lại, có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn.

Ôn Linh mím môi: "Anh đợi lâu lắm chưa?"

Thịnh Gia Ngật cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó lơ đãng thu lại ánh mắt, giọng nói thản nhiên: "Không lâu."

"Cũng chỉ bốn mươi phút thôi."

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!