Chương 17: (Vô Đề)

"Mau xin lỗi cô ấy."

"Thịnh Gia Ngật… em…"

Thẩm Tuyết Oánh rưng rưng nước mắt nhìn người đàn ông mặt mày âm u phía trước, trông vô cùng đáng thương tội nghiệp.

"Xin lỗi cô ấy."

Thịnh Gia Ngật trầm giọng lặp lại, vẻ mặt đã lộ rõ sự thiếu kiên nhẫn.

Thẩm Tuyết Oánh ngẩng đầu nhìn Ôn Linh, rồi lại nhìn đám đông đang hóng chuyện xung quanh, vừa bực tức lại vừa tủi thân. Điều khiến cô ta khó chấp nhận hơn cả là người ra mặt bênh vực Ôn Linh và gây khó dễ cho mình lại chính là người mà cô ta đã thầm mến từ rất lâu.

Tuy không rõ Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật qua lại với nhau từ bao giờ, nhưng cô ta biết rằng ngay từ ngày đầu nhập học năm nhất, mình đã quen biết Thịnh Gia Ngật trước Ôn Linh.

Hôm nhập học, cô ta một mình kéo lỉnh kỉnh hành lý nặng trịch đi tìm chỗ báo danh của Khoa Múa, không may bị người khác va phải, chiếc ba lô rơi xuống đất, đồ đạc lớn nhỏ văng tung tóe, thậm chí còn có hai miếng băng vệ sinh rơi ngay cạnh chân người ta.

Cảm giác xấu hổ và bối rối tột độ khiến cô ta không dám ngẩng đầu lên. Giữa dòng người qua lại, chỉ có anh cúi xuống giúp cô ta nhặt những thứ rơi trên mặt đất, giọng nói trầm ấm và trong trẻo hỏi: "Không sao chứ?"

Đến tận bây giờ cô ta vẫn nhớ rõ biểu cảm trên khuôn mặt chàng trai khi ánh nắng xuyên qua tán lá xanh tươi rọi vào bàn tay anh đưa ra lúc đó.

Sau này cô ta mới biết, anh tên là Thịnh Gia Ngật.

Một chàng trai tài giỏi, nhân vật nổi bật của Đại học Kinh Bắc.

Không chỉ vậy, gia thế còn vô cùng hùng hậu, tổ tiên xuất thân từ quân đội. Mặc dù đến đời cha của Thịnh Gia Ngật thì chuyển sang kinh doanh, nhưng Tập đoàn Hoàn Thịnh hoạt động trong nhiều lĩnh vực như phát triển bất động sản, trí tuệ nhân tạo, tài chính, y tế… gần như độc quyền hơn nửa số ngành nghề ở thành phố Kinh Bắc, đích thị là một công tử nhà giàu danh giá.

Từ khi khai giảng, cô ta vẫn luôn tìm cơ hội để làm quen với Thịnh Gia Ngật, như hôm nhập học để nói vài câu với anh. Nhưng không ngờ rằng, lần tiếp theo anh nói chuyện với cô ta lại là để lạnh lùng bắt cô ta phải xin lỗi Ôn Linh, người mà cô ta ghét cay ghét đắng.

Dưới bao ánh mắt dõi theo, mặc dù Thẩm Tuyết Oánh vô cùng miễn cưỡng, nhưng cuối cùng vẫn hậm hực nhìn Ôn Linh rồi nói: "Tôi xin lỗi…"

Một màn kịch ngắn ngủi kết thúc chóng vánh nhờ sự xuất hiện của Thịnh Gia Ngật. Đồng thời, diễn đàn của trường đã hoàn toàn dậy sóng.

[Trời ơi! Căng quá! Thịnh Gia Ngật và Ôn Linh thực sự hẹn hò với nhau rồi!!!]

[??? Thật hay giả vậy? Lần trước tôi vào diễn đàn còn nhớ Ôn Linh có bạn trai mà.]

[Thật đó! Trưa nay ở căng tin trường, Thịnh Gia Ngật đã tự miệng thừa nhận, còn người bạn trai cậu nói chắc là người yêu cũ rồi.]

[Theo nguồn tin nội bộ, bạn trai cũ của Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật quen biết nhau, thậm chí còn là anh em rất thân.]

[Ôi trời ơi! Quá mức cẩu huyết rồi, không ngờ tình tiết trong tiểu thuyết lại xuất hiện ngoài đời.]

[Hầy, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống mà.]

[Quen với bạn gái cũ của anh em, rốt cuộc Thịnh Gia Ngật là vì điều gì vậy.]

[Tôi đã bảo cô gái này nhìn không hề an phận mà, chắc chắn là cô ta câu dẫn…]

Sau sự kiện buổi trưa, Ôn Linh chính thức trở thành người nổi tiếng của Đại học Kinh Bắc. Bởi lẽ, người xuất hiện cùng cô là Thịnh Gia Ngật lừng danh!

Hai người vốn đã có độ thảo luận cực cao lại được đặt cạnh nhau, diễn đàn nổ tung, và hai cái tên này dường như đã được định sẵn là phải quấn quýt, vướng bận lấy nhau suốt đời.

Ôn Linh không quan tâm nhiều đến diễn đàn. Ăn được nửa bữa, cô quay về kí túc xá thay quần áo rồi đi làm thêm như thường lệ.

Vừa ngồi lên tàu điện ngầm, điện thoại của Ôn Linh rung lên một tiếng. Đó là tin nhắn từ một số lạ, nhưng dựa vào nội dung thì không khó để nhận ra là Trình Quân.

[Em chia tay với anh là vì Thịnh Gia Ngật?]

Mặc dù Ôn Linh tự thấy mình không hổ thẹn, nhưng khi nhớ lại vẻ mặt của Trình Quân lúc nãy ở căng tin, cô vẫn có chút lo lắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!