Chương 16: (Vô Đề)

Cuộc thi áp dụng thể thức đấu lôi đài, không giới hạn thời gian, giới tính hay tuổi tác. Bất cứ ai muốn tham gia đều có thể đăng ký, chỉ cần đánh bại người đang giữ đài là giành chiến thắng. Sau khi kết thúc, ban tổ chức sẽ chọn ra ba người đứng đầu.

Thịnh Gia Ngật là khách quen của phòng bi-a. Tiểu Lý, nhân viên trẻ tuổi phụ trách ghi danh, nhận ra anh: "Anh Ngật đến rồi! Sáng không thấy anh, em cứ tưởng hôm nay anh không đến chứ."

"Sáng nay tôi có chút việc."

Thịnh Gia Ngật khẽ chạm tay vào danh sách đăng ký, giọng trầm thấp: "Thêm tên tôi vào nữa."

Tiểu Lý nghe vậy hơi khựng lại, rồi vừa cúi đầu ghi tên vừa đùa: "Hôm nay anh Ngật có hứng thú thế cơ à? Nếu anh tham gia thì mọi người còn thi thố gì nữa. Chi bằng bảo anh Hải đưa thẳng tiền thưởng cho anh luôn đi."

Anh Hải là chủ của câu lạc bộ giải trí này.

Thịnh Gia Ngật cười cười không đáp lời, hỏi: "Anh Hải có ở đây không?"

Tiểu Lý ngẩng đầu nhìn quanh hai giây: "Ài, ban nãy còn ở đây… Chắc anh ấy bận việc gì rồi. Anh Ngật tìm anh Hải có chuyện gì ạ?"

Thịnh Gia Ngật xua tay: "Không có gì, tôi hỏi thăm chút thôi."

"Gậy của tôi vẫn ở chỗ cũ chứ?"

"Chắc chắn rồi. Gậy của anh, ai dám động vào? Đến anh Hải còn không dám ấy chứ."

Thịnh Gia Ngật nhếch môi cười nhẹ, đưa tay vỗ vai Tiểu Lý: "Được. Vậy tôi đi lấy gậy, đến lượt thì cậu gọi tôi nhé."

Nói xong, anh quay sang nhìn Ôn Linh, giọng ôn hòa: "Đi thôi, em."

Lúc này Tiểu Lý mới chú ý đến Ôn Linh đang đứng sau Thịnh Gia Ngật. Ban đầu cậu ta còn tưởng cô cũng đến đăng ký thi đấu, bởi bi

-a là môn chơi phù hợp với mọi lứa tuổi, cũng có không ít cô gái xinh đẹp tham gia.

"Anh Ngật có bạn gái rồi hả?"

Thịnh Gia Ngật liếc mắt nhìn cậu ta, khóe môi hơi cong nhưng chưa thành nụ cười: "Cậu đúng là tinh mắt."

"Tất nhiên rồi."

Tiểu Lý cười hì hì: "Anh và chị dâu trông thật đẹp đôi, chúc hai người hạnh phúc nhé."

Ôn Linh nghe lời này không có cảm giác gì đặc biệt. Cô ngước lên nhìn, thấy Thịnh Gia Ngật tâm trạng khá tốt, mỉm cười nói: "Mai tôi bảo anh Hải tăng lương cho cậu."

"Vâng, tuyệt vời!"

Tiểu Lý cười không khép được miệng: "Em cảm ơn anh Ngật ạ."

Những người thường xuyên chơi bi

-a đều không dùng gậy của câu lạc bộ mà thường có gậy chuyên dụng riêng. Thịnh Gia Ngật vì chơi nhiều nên tiện thể gửi luôn gậy của mình ở đây.

Vì vậy, câu lạc bộ đã chuẩn bị một căn phòng riêng để cất giữ gậy cho khách, đó là một phòng trà nhỏ được cải tạo lại. Nhìn lướt qua cả bức tường gắn tủ đều là nơi chứa gậy bi-a.

Thịnh Gia Ngật quen thuộc tìm thấy gậy của mình. Khi hai người bước ra, họ gặp một người đàn ông trung niên đẹp trai đang đi tới. Anh ta mặc áo sơ mi đỏ sẫm kết hợp với áo ghi lê vest tối màu, quần tây cùng tông, mái tóc chải chuốt gọn gàng.

"A Ngật đến rồi."

Người đàn ông cười chào Thịnh Gia Ngật, giọng điệu thân mật.

Thịnh Gia Ngật cũng cười đáp lời: "Anh Hải."

Anh Hải: "Vừa nãy Tiểu Lý nói cậu dẫn bạn gái đến đây, nên tôi qua xem sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!