Sáng sớm hôm sau, tuyết và gió đã gần như ngớt, bầu trời vẫn giữ màu xám xịt u ám.
Sau một giấc ngủ dài, mọi thứ dường như đã trở nên khác biệt so với trước. Đến nỗi sau này khi Ôn Linh hồi tưởng lại, mọi chuyện kể từ ngày hôm đó trở đi đều bắt đầu nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.
Có lẽ là do đêm qua trở về bị nhiễm lạnh, trước khi ngủ Ôn Linh lơ mơ uống một viên thuốc cảm. Sáng nay, cô ngủ một mạch đến tận hơn mười giờ mới tỉnh.
Tắm rửa xong quay về, bạn cùng phòng nói với cô rằng sáng nay có hai cậu con trai đến tìm cô.
Ôn Linh đoán được là ai.
Cô nhìn vào điện thoại, trên đó có vài số lạ đã gọi và nhắn tin cho cô. Trên WeChat cũng có yêu cầu kết bạn từ một số lạ. Qua nội dung tin nhắn, Ôn Linh nhận ra những cuộc gọi và tin nhắn này đều đến từ Trình Quân.
Còn về Thịnh Gia Ngật…
Anh ta dường như vô cùng điềm tĩnh, nếu không phải bạn cùng phòng vừa nói có hai người con trai đến tìm cô, cô sẽ nghĩ chuyện xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ.
Cung đã giương không thể quay đầu, sự việc đã đến nước này, Ôn Linh cũng không còn đường lui.
Cô cất điện thoại, thay quần áo rồi đi xuống căng tin. Ăn trưa xong, cô theo thường lệ đi đến chỗ dạy kèm.
Hôm nay dì Tần không có nhà, người mở cửa cho cô là Thịnh Gia Ngật.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng sữa bằng lông cừu, kết hợp với quần ống rộng. Tay trái cầm tay cầm chơi game, dáng vẻ vô cùng thư thái, trông rất thoải mái như đang ở nhà, hoàn toàn khác biệt với vẻ lạnh lùng xa cách trong những lần gặp trước.
Ôn Linh khựng lại một chút, vừa hợp lý lại vừa bất ngờ.
So với sự ngạc nhiên của Ôn Linh, Thịnh Gia Ngật lại tỏ ra vô cùng thong dong. Anh cụp mắt nhìn cô vài giây, thấy cô có vẻ hơi mất tự nhiên mới chậm rãi lên tiếng: "Không vào à?"
Ôn Linh nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: "Dì Tần không có nhà ạ?"
Thịnh Gia Ngật mỉm cười, nghiêng người né sang một bên, cúi xuống lấy đôi dép đi trong nhà từ giá để giày đặt xuống đất cho cô, thản nhiên nói: "Thực ra em muốn hỏi sao tôi lại ở đây đúng không?"
"…"
Đôi khi nói chuyện với người thông minh có một điểm dở là rất dễ bị người khác đoán trúng suy nghĩ.
Ôn Linh mím môi: "Cũng có thể coi là vậy ạ."
Thịnh Gia Ngật tựa vào bức tường ở hành lang, thong thả nhìn cô thay giày. Sau khi nhìn cô vài giây, anh đột nhiên nhướn mày: "Em nghĩ tôi cố ý đến đây tìm em à?"
"…"
Động tác thay giày của Ôn Linh hơi dừng lại, giọng điệu cô nhàn nhạt: "Em không nghĩ vậy."
Nhận thấy tâm trạng của cô, Thịnh Gia Ngật cũng không nói thêm gì nữa, sợ chọc giận cô. Sau đó, anh quay người đi về phía phòng khách, vừa đi vừa nói: "Hôm nay dì có hợp đồng cần ký gấp ở công ty, nên nhờ tôi đến trông Mộc Mộc."
Ôn Linh gật đầu đồng ý, cả hai đều ngầm hiểu không đề cập đến chuyện khác, thay vào đó cô hỏi: "Mộc Mộc đâu rồi ạ?"
"Ở trong đó chơi game."
Khi cả hai bước vào phòng khách, Mộc Mộc đang ngồi trên thảm, chăm chú chơi game với tay cầm. Ôn Linh không làm phiền bé, đợi Mộc Mộc chơi xong ván này mới lên tiếng: "Mộc Mộc."
Nghe thấy tiếng gọi, Mộc Mộc bất ngờ quay đầu lại.
"Lâu rồi không gặp, Mộc Mộc."
Mộc Mộc chạy vụt tới ôm chầm lấy Ôn Linh, ôm chặt eo cô bé. Mộc Mộc không thích nói chuyện, đây là nghi thức gặp mặt riêng của hai người.
Thịnh Gia Ngật cúi đầu nhìn, khẽ nhíu mày, đưa tay kéo Mộc Mộc ra khỏi người Ôn Linh: "Lớn rồi mà còn cứ dính lấy người ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!