Khi Trình Quân liên lạc lại với Ôn Linh là ba ngày sau đó.
Hôm ấy, Ôn Linh vừa tan một tiết chuyên ngành. Xuống lớp, cô nhận được tin nhắn qua WeChat từ Trình Quân, nói rằng tối nay anh muốn tổ chức một buổi tụ họp cùng Thịnh Gia Ngật và nhóm bạn, tiện thể cảm ơn Thịnh Gia Ngật đã giúp đỡ việc ở diễn đàn lần trước.
Ban đầu Ôn Linh định từ chối, nhưng nghĩ đến việc đây là do chuyện của mình, cô lại không đành lòng nói ra lời khước từ, đành đồng ý tham gia. Tiện dịp này, cô cũng muốn nói chuyện với Trình Quân về việc kết thúc hợp đồng và chia tay.
Địa điểm buổi tụ họp lần này là một quán karaoke thương mại cao cấp, nơi mà các thiếu gia con nhà giàu ở Kinh Bắc rất ưa thích.
Ôn Linh không để Trình Quân đón, sau khi tan học, cô tự mình đi tàu điện ngầm đến thẳng nơi. Vì đã quyết định chia tay, cô không muốn làm phiền người khác.
Trên đường đi, cô ghé qua ngân hàng gửi số tiền kiếm được từ việc dạy thêm gần đây, đồng thời kiểm tra số dư trong tài khoản.
Tổng cộng, số tiền cô có đã gần đủ để hoàn trả chi phí y tế mà Trình Quân đã ứng trước giúp cô, và vẫn còn dư một khoản đủ chi tiêu sinh hoạt trong một hoặc hai tháng.
Cất thẻ ngân hàng, Ôn Linh đẩy cửa bước ra khỏi ngân hàng.
Sau khi vào đông, nhiệt độ ở Kinh Bắc giảm mạnh, hơi thở ra nhanh chóng hóa thành sương trắng mờ, bầu trời cũng xám xịt như thể đang ủ một trận gió tuyết.
Đến quán karaoke, cô báo số phòng tại quầy lễ tân, liền có người dẫn Ôn Linh đến phòng bao mà Trình Quân đã đặt trước.
Trên thang máy, Ôn Linh cúi đầu xem tin nhắn WeChat.
Trình Quân đã gửi khá nhiều tin, tin cuối cùng là: [Linh Linh, em đến chưa? Tối nay tắc đường, hay để anh qua đón em nhé?]
Ôn Linh trả lời "Đến rồi", sau đó theo nhân viên phục vụ bước ra khỏi thang máy.
Tầng năm được trang hoàng lộng lẫy, tất cả đều là phòng bao riêng biệt, chi phí tối thiểu cho một đêm lên đến năm chữ số. Trong hành lang, ánh đèn màu hồng tím đan xen chập chờn, thỉnh thoảng còn bắt gặp những đôi nam nữ đang ôm ấp nhau bên tường.
Ôn Linh không biểu lộ cảm xúc gì trên khuôn mặt, cô khoác chiếc áo khoác măng tô bằng dạ cài khuy sừng màu vàng mơ sạch sẽ, dịu dàng, quàng chiếc khăn len màu trắng sữa quanh cổ. Cô hoàn toàn lạc lõng với không gian xa hoa, tráng lệ nơi đây.
Chưa kịp đi đến cửa phòng, từ xa cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở phía đối diện.
Hôm nay Thịnh Gia Ngật mặc một chiếc áo khoác bomber màu xám đậm. Mái tóc cắt lượn sóng buông lơi che trên xương chân mày, đôi mắt hoa đào đen láy. Dưới ánh đèn mờ ảo, ánh mắt người đàn ông nhìn sang cô thoáng dừng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó lại trở nên lạnh nhạt, xa cách.
Trong khoảnh khắc đối mắt, hai người lần lượt bước đến cửa phòng bao. Thịnh Gia Ngật thu hồi ánh nhìn, đẩy cửa phòng bao rồi đi thẳng vào trong, Ôn Linh theo sát phía sau.
Những người khác trong phòng bao đã đến đầy đủ. Giang Khuynh Dao ngồi cách Trình Quân không xa. Khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, Ôn Linh kịp nhận thấy Giang Khuynh Dao đang nghiêng đầu nói gì đó với Trình Quân, chỉ tiếc là bị cô và Thịnh Gia Ngật làm gián đoạn.
Thấy hai người cùng bước vào, Ứng Thầm cười nói với Trình Quân: "Ê? Sao bạn gái cậu lại đi cùng anh Ngật thế? Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Vừa nãy còn bảo chưa đủ người, giờ thì đủ hết rồi."
Trình Quân vô thức nhìn sang Ôn Linh, ánh mắt có vài phần dò hỏi.
Ôn Linh dịu giọng đáp: "Em vừa gặp anh ấy ở cửa phòng bao."
Ngừng một chút, cô nói thêm: "Không phải đi cùng nhau."
"Thế thì đúng là trùng hợp."
Trình Quân cười, kéo cô ngồi xuống cạnh mình, rồi ân cần cởi khăn quàng cổ giúp Ôn Linh: "Lần sau cứ để anh qua đón em nhé."
Ứng Thầm chỉ nói bâng quơ nên cũng chẳng để tâm. Đã đủ người, cậu ta liền hối thúc gọi bài hát, chơi trò chơi. Cả phòng nhanh chóng trở nên náo nhiệt, không ai nhận ra rằng, khi Ôn Linh mở lời giải thích, người đàn ông vừa bước vào phòng, đang ngồi ở góc phòng, đã thờ ơ nhếch mép.
Đủ người, mọi người bắt đầu gọi bài hát. Còn Ôn Linh thì lặng lẽ ngồi yên một bên, suy nghĩ lát nữa phải nói chuyện với Trình Quân thế nào.
Trình Quân không hề biết những gì Ôn Linh đang nghĩ, lúc này, trong lòng anh chỉ muốn hàn gắn lại mối quan hệ với cô. Cuộc trò chuyện không vui trên xe lần trước đã khiến anh cảm thấy khủng hoảng tột độ, như thể có thứ gì đó anh sắp không thể nắm giữ được.
"Linh Linh, anh thừa nhận hôm đó anh đã hơi nóng vội."
Anh ghé sát vào Ôn Linh thì thầm: "Mấy hôm nay anh đã suy nghĩ rất nhiều. Nếu em tạm thời chưa sẵn sàng tiến xa hơn, anh vẫn sẵn lòng chờ đợi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!