Ôn Linh về đến ký túc xá thì Phương Lê không có ở đó. Cô đặt phần Oden đã mua cho Phương Lê lên bàn của cô ấy, sau đó mang đồ ngủ vào phòng tắm.
Hôm nay cô cảm thấy khá mệt mỏi, không muốn làm gì cả, chỉ mong được tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi sớm, ngủ một giấc thật ngon.
Thực ra trên đường đi, cô nhận được vài tin nhắn từ Trình Quân, nhưng Ôn Linh không muốn trả lời.
Đầu óc cô có chút rối bời. Ngoài lòng biết ơn, cô không hề có tình cảm nào khác với Trình Quân, và càng không thể chấp nhận lời đề nghị tiến xa hơn của anh khi đã biết rõ Trình Quân có ý đồ khác.
–
Khi Ôn Linh tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, Phương Lê đã ngồi vào ghế và đang thưởng thức món ngon mà cô mang về.
Thấy cô bước ra, Phương Lê vừa dùng que tre xiên miếng chả cá hình cánh hải cẩu, cuối cùng vừa nghiêng đầu hỏi: "Cảm ơn bảo bối đã mua đồ ăn về cho tớ nhé, nhưng sao hôm nay hết cá viên à, không có cá viên nhỉ?"
Ôn Linh đứng trước gương lau tóc: "Không…"
Cô nghiêng đầu nhìn Phương Lê, mím môi cười: "Hôm nay trên đường về có chút chuyện đột xuất, cá viên của cậu bị tớ trưng dụng rồi."
"?"
Phương Lê: "Trưng dụng á? Để làm gì, cậu đâu có ăn cá viên bao giờ?"
Ôn Linh kể lại mọi chuyện: "Trên đường về tớ gặp một chú mèo hoang, trông tội nghiệp lắm."
Sợ giải thích rắc rối nên cô không nhắc đến Thịnh Gia Ngật.
Nhưng Phương Lê vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng: "Không phải cậu sợ mèo nhất à? Sao hôm nay lại dũng cảm đến mức dám cho nó ăn?"
"…"
Ôn Linh có chút chột dạ, thu lại ánh mắt, vừa lau tóc vừa nói: "Cũng không cần tớ đút, để đó chú mèo tự đi đến ăn thôi."
"Ồ…"
Phương Lê bán tín bán nghi: "Thôi được rồi, phạt cậu ngày mai phải mua cho tớ một xiên cá viên nữa."
Ôn Linh bật cười: "Tuân lệnh, Phương tiểu thư."
–
Đợi đến khi Ôn Linh sấy khô tóc, Thẩm Tuyết Oánh, người vẫn im lặng ở giường phía sau, bỗng nhiên mỉm cười nói: "Ôn Linh."
Nghe vậy, cả Ôn Linh và Phương Lê đều sững sờ.
Kể từ sau vụ việc lần trước, Thẩm Tuyết Oánh rất ít khi ở lại ký túc xá ngoài giờ ngủ buổi tối. Mặc dù ngày nào cũng chạm mặt nhưng họ gần như không nói chuyện với Thẩm Tuyết Oánh nếu không cần thiết, và Thẩm Tuyết Oánh lại càng không bao giờ chủ động bắt chuyện với họ.
Hoàn hồn lại, Ôn Linh quay người nhìn về phía cô ta: "Có chuyện gì sao?"
Thẩm Tuyết Oánh thay đổi thái độ lạnh lùng trước đây, trưng ra một khuôn mặt tươi cười như thể giữa họ chưa từng có mâu thuẫn: "Cái đó… cậu có phải quen Thịnh Gia Ngật không?"
"Không."
Biểu cảm của Ôn Linh hơi khựng lại: "Sao cậu lại hỏi vậy?"
Thẩm Tuyết Oánh: "Tôi không tin, sao có thể không quen, vừa nãy tôi ở ban công có thấy anh ấy đưa cậu về ký túc xá mà."
Ôn Linh nhíu mày, trong lòng có chút phản kháng, đột nhiên cảm thấy việc đi cùng Thịnh Gia Ngật về lúc nãy đúng là một quyết định sai lầm.
Cùng lúc đó, Phương Lê nghe thấy lời này thì không thể tin nổi quay đầu nhìn cô, hai mắt sáng rực, sự hiếu kỳ lộ rõ trên khuôn mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!