Ôn Linh không nhớ nổi mình đã phải gồng mình ngồi vào xe của Thịnh Gia Ngật như thế nào, trong đầu chỉ toàn sự lúng túng và bối rối vì lời nói dối bị vạch trần.
Hóa ra, sau khi Trình Quân rời đi, anh đã đến quán bar, đi cùng Giang Khuynh Dao, Ứng Thầm và vài người khác. Bức ảnh vừa rồi chính là do Ứng Thầm gửi đến.
Vậy Thịnh Gia Ngật cũng vừa mới biết chuyện này giống như cô, hay anh đã sớm biết cô nói dối rồi? Và việc anh nhất quyết đợi cô dưới nhà là do lời dặn của dì Tần, hay vì anh muốn vạch trần lời nói dối của cô…
Đầu óc Ôn Linh rối bời, hàng loạt câu hỏi hiện ra, nhưng câu trả lời lại chẳng thể biết được.
Ở ghế phụ lái, Ôn Linh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa kính xe hạ xuống gần hết, gió đêm từ bên ngoài thổi vào, những lọn tóc lòa xòa trước trán cô hơi rối, phần tóc cài sau tai cũng bị gió thổi rũ xuống, dán vào chiếc cổ thon thả trắng ngần.
Thịnh Gia Ngật liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy góc nghiêng không trang điểm của cô gái, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài như cánh quạ khẽ cong lên, vẻ mặt nhàn nhạt, không đoán được cô đang nghĩ gì.
Cả người cô vừa xinh đẹp lại vừa tĩnh lặng.
Trong khoang xe chật hẹp yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng, êm dịu. Suốt dọc đường, cả hai không ai mở lời, cứ như thể chưa từng quen biết, chỉ là tiện đường cho đi nhờ xe mà thôi.
Thu lại ánh mắt, Thịnh Gia Ngật khẽ nhếch mép.
Đột nhiên, anh cảm thấy mình giống hệt một tài xế xe ôm công nghệ, lại còn là kiểu bị hành khách ghẻ lạnh.
Thịnh Gia Ngật từ nhỏ đến lớn, dù đi đến đâu cũng là trung tâm của mọi sự chú ý, đây là lần đầu tiên anh bị đối xử lạnh nhạt như vậy.
Khóe môi anh cong lên một nụ cười mỉa mai, khẽ "chậc" một tiếng rất nhỏ.
"Cũng thú vị đấy."
Ôn Linh đương nhiên không hề hay biết suy nghĩ trong lòng Thịnh Gia Ngật, và quả thực cũng chẳng có gì để nói với anh, cô đành chán nản nhìn cảnh đêm suốt cả quãng đường.
Đến cổng Đại học Kinh Bắc, Ôn Linh mới thu hồi tầm mắt, lịch sự cảm ơn người ở ghế lái: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về, tạm biệt."
Lời nói ngắn gọn, lịch sự nhưng đầy xa cách. Nói xong, cô dứt khoát tháo dây an toàn xuống xe, trông cô dường như không hề có chút hứng thú nào với người đàn ông ở ghế lái.
So với xe của Trình Quân, chiếc Aston Martin này của Thịnh Gia Ngật càng phô trương và nổi bật hơn. Cô không muốn ngày mai trên diễn đàn lại xuất hiện bất cứ bài viết nào về mình nữa.
Thịnh Gia Ngật cũng không lên tiếng, chỉ ngước mắt lên, ánh nhìn đen thẫm xuyên qua kính chắn gió, dừng lại trên tấm lưng gầy gò nhưng thẳng tắp đó.
Mái tóc đuôi ngựa buộc cao đung đưa theo từng bước chân của cô gái, mang theo nét cứng cỏi toát ra từ tận xương cốt.
Dừng lại vài giây.
Người đàn ông nheo mắt, đóng sầm cửa xe rồi bước xuống.
Sau khi xuống xe, Ôn Linh không đi thẳng về trường mà bước vào siêu thị nhỏ ở cổng trường để mua một ít đồ dùng cá nhân, quan trọng nhất là mua kẹo bạc hà.
Hộp kẹo bạc hà lần trước cô mua ở siêu thị trong trường đã không cánh mà bay. Sau khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm đó, cô mới nhận ra có lẽ là cô đã tùy tiện cho vào túi áo khoác của Trình Quân khi mặc áo của anh, và quên lấy ra khi trả áo cho Trình Quân.
Tuy nhiên, cô cũng không cần thiết phải nói với Trình Quân về chuyện nhỏ này, cứ mua một hộp khác là được.
Thế nhưng, khi cô bước ra khỏi siêu thị nhỏ và ngẩng đầu lên, cô thấy Thịnh Gia Ngật đang đứng ngay ở cửa.
Anh đứng dưới bậc thang, thản nhiên cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại.
Có lẽ nhận thấy ánh mắt của cô, Thịnh Gia Ngật nâng mí mắt, lười nhác nhìn về phía cô, không hề có chút lúng túng nào khi bị bắt gặp. Dáng vẻ của anh như thể muốn nói thẳng với cô rằng anh cố tình đứng đây đợi cô.
Bóng tối của đèn đường dừng lại dưới chân anh, dưới ánh đèn vàng ấm áp, đường nét gương mặt người đàn ông rõ ràng, sống mũi cao thẳng. Đôi mắt đen tối, sâu thẳm nhìn về phía cô mang theo vẻ đáng suy ngẫm.
Ánh mắt chạm nhau hai giây, Ôn Linh là người đầu tiên dời tầm mắt, tự mình xách đồ trên tay bước xuống từ phía bên kia của bậc thang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!