Cuộc chiến tranh lạnh giữa Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật về việc chọn trường cho hai bảo bối tạm thời khép lại, cả hai lần lượt thay quần áo để đi làm.
Vào giờ nghỉ trưa, Phương Lê hẹn Ôn Linh ra ngoài dùng bữa. Thấy gương mặt Ôn Linh đượm vẻ ưu tư, Phương Lê không nhịn được mà hỏi: "Cậu làm sao thế, ăn một bữa cơm mà mặt mày ủ rũ vậy, là tâm trạng không tốt hay nhà hàng hôm nay không hợp khẩu vị?"
Ôn Linh ngẩng đầu nhìn Phương Lê, đôi môi khẽ cử động nhưng rồi lại ngập ngừng.
"?"
Phương Lê ngơ ngác: "Có chuyện gì thì cậu nói đi chứ, An An với Niệm Niệm nghịch ngợm à? Hay là cãi nhau với Thịnh Gia Ngật?"
"Cậu đoán đúng một nửa rồi đấy."
Ôn Linh nói: "Vì vấn đề đi học của An An và Niệm Niệm mà mấy ngày nay tớ với Thịnh Gia Ngật có chút mâu thuẫn."
Phương Lê: "Tại sao?"
Ôn Linh suy nghĩ một chút, sau đó ghé sát lại hỏi: "Cậu định cho con trai cậu học trường công lập hay trường quốc tế?"
"Chắc chắn là trường quốc tế rồi." Phương Lê trả lời không cần suy nghĩ.
Vẻ mặt Ôn Linh có chút bất ngờ: "Tại sao?"
"Vì trường quốc tế không chạy đua thành tích, áp lực nhỏ, so với trường bình thường thì bọn trẻ sẽ ít gặp phải những vấn đề về lo âu, cảm xúc hay tâm lý hơn. Mô hình giáo dục thoải mái có thể giúp trẻ phát triển toàn diện, mở rộng tầm mắt, và lựa chọn cũng sẽ nhiều hơn đại đa số mọi người."
Nói xong, Phương Lê nghiêng đầu nhìn Ôn Linh hỏi: "Cậu với Thịnh Gia Ngật chiến tranh lạnh vì chuyện này à?"
Ôn Linh gật đầu, sau đó chậm rãi nói: "Thịnh Gia Ngật cũng có ý nghĩ giống cậu, nhưng tớ thấy đợi đến cấp hai hay cấp ba rồi mới học trường quốc tế cũng không muộn, tớ muốn để An An và Niệm Niệm tự mình lựa chọn."
"Rồi sao nữa?"
Phương Lê khá quan tâm đến việc cuối cùng ai là người thắng.
"Thế rồi Thịnh Gia Ngật trong chuyện này thái độ cũng rất cứng rắn không chịu nhượng bộ, tớ đơn phương chiến tranh lạnh với anh ấy hai ngày, sáng nay mới vừa làm hòa."
Phương Lê: "Anh ấy đầu hàng rồi à?"
"Chưa."
Ôn Linh nói: "Bọn tớ dự định tối nay sẽ hỏi ý kiến của hai đứa nhỏ rồi mới quyết định."
Nghe vậy, Phương Lê nhíu mày, An An và Niệm Niệm còn nhỏ thế này, quyết định của chúng chưa chắc đã đúng.
Nghĩ đến đây, Phương Lê ướm lời hỏi: "Cậu kiên trì để An An và Niệm Niệm học trường bình thường có phải còn nguyên nhân nào khác không?"
Chuyện về người bạn cũ thời thơ thơ ấu của Ôn Linh thì Phương Lê cũng biết đôi chút, lúc này liên quan đến vấn đề đi học của con cái, không khỏi khiến cô liên tưởng đến.
Nghe vậy, Ôn Linh đem nỗi lo lắng của mình nói ngắn gọn cho Phương Lê nghe.
Những đứa trẻ có thể theo học trường quốc tế thì gia cảnh chắc chắn đều không tầm thường, huống chi Thịnh Gia Ngật còn định cho An An và Niệm Niệm vào học một ngôi trường quốc tế hàng đầu tại Kinh Bắc. Trẻ con trong đó hẳn phần lớn đều được nuông chiều từ bé, tuổi nhỏ lại không sợ trời không sợ đất, cũng dễ nảy sinh xung đột, làm tăng nguy cơ xảy ra bạo lực học đường.
Dù biết suy nghĩ này của Ôn Linh có thể hơi phiến diện, nhưng dẫu sao đã có ví dụ từ chuyện trước đây, cô lo lắng cho con mình cũng không phải là vô lý.
Suy nghĩ vài giây, Phương Lê lên tiếng: "Chuyện bạo lực học đường không phải là phổ biến, cũng không thể quơ đũa cả nắm được, không phải cứ trường quốc tế thì xác suất xảy ra bạo lực học đường chắc chắn cao hơn trường bình thường."
Cô dùng giọng điệu ôn hòa, kiên nhẫn dẫn dắt: "Ngược lại, mỗi lớp ở trường quốc tế tối đa cũng chỉ có mười mấy học sinh, còn trường bình thường mỗi lớp có thể lên tới bốn mươi, năm mươi em. Sức lực của giáo viên là có hạn, cùng một mức tâm sức mà chia cho mười mấy học sinh so với chia cho bốn mươi, năm mươi học sinh thì sự quan tâm chắc chắn là khác nhau.
Tớ nhớ trước đây có xem một bản tin với số liệu cho thấy, khởi đầu của bạo lực học đường phần lớn đều do sự sơ suất và thờ ơ của giáo viên, học sinh cầu cứu không được, từ đó mới dẫn đến bi kịch sau này.
Trường quốc tế ít học sinh, nhiều giáo viên, vừa hay có thể bù đắp được điểm này. Cậu nghĩ như vậy thì có thấy trường quốc tế tốt hơn trường bình thường không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!