Chương 106: (Vô Đề)

Chuyến du lịch gia đình kéo dài một tuần đã kết thúc tốt đẹp. Vừa trở về Kinh Bắc, Ôn Linh đã không ngừng nghỉ mà chuẩn bị cho việc vào lớp một của An An và Niệm Niệm, thế nhưng cô không ngờ bản thân lại nảy sinh một chút bất đồng với Thịnh Gia Ngật trong vấn đề chọn trường cho hai con.

Ôn Linh chủ trương để An An và Niệm Niệm học trường công lập như đại đa số các bạn nhỏ khác, để các con tự mình lựa chọn con đường phát triển trong tương lai. Nhưng Thịnh Gia Ngật lại hy vọng hai con vào học trường quốc tế. Trường quốc tế dù là về cơ sở vật chất hay đội ngũ giáo viên đều mạnh hơn, chú trọng bồi dưỡng khả năng tư duy và học tập của trẻ, quan trọng hơn là trường quốc tế giảng dạy song ngữ, có thể bồi dưỡng ngôn ngữ thứ hai cho hai đứa trẻ từ sớm, chuẩn bị sẵn sàng cho kế hoạch đi du học sau này.

Mặc dù Ôn Linh biết Thịnh Gia Ngật đang trải đường trước cho tương lai của hai bảo bối, nhưng hiện tại các con còn quá nhỏ, nhỡ đâu kiểu bồi dưỡng tinh hoa này không phải điều các con mong muốn, chẳng phải ngay từ đầu đã bóp nghẹt quyền lựa chọn tương lai của các con sao.

Không phải nói học trường quốc tế hay đi du học là không tốt, chỉ là Ôn Linh cảm thấy có thể đợi An An và Niệm Niệm lớn thêm chút nữa, lên cấp hai cấp ba, khi đã có khả năng tư duy độc lập và tự chủ lựa chọn, hãy để chính các con chọn đi du học hay ở lại trong nước, lúc đó sắp xếp cũng chưa muộn.

Thế nhưng, Thịnh Gia Ngật vốn luôn nghe lời Ôn Linh răm rắp, lại không hề muốn nhượng bộ trong phương diện giáo dục và bồi dưỡng con cái, nhất định kiên trì để An An và Niệm Niệm tiếp nhận sự bồi dưỡng mang tính quốc tế ngay từ bậc tiểu học.

Hai người, một người muốn các con có quyền tự chủ lựa chọn, một người muốn đứng ở góc độ người lớn để trải đường cho tương lai của các con hết mức có thể. Không có ai đúng hay sai tuyệt đối nên không ai chịu nhường ai, vì chuyện này mà Ôn Linh vốn dĩ tính tình hiền lành đã đơn phương rơi vào cuộc chiến tranh lạnh với Thịnh Gia Ngật.

Hôm nay là ngày thứ ba Ôn Linh đơn phương chiến tranh lạnh với Thịnh Gia Ngật. Trên bàn ăn sáng không khí vẫn vui vẻ hòa thuận như cũ, nhưng luôn cảm thấy có chỗ nào đó hơi kỳ lạ.

Ôn Linh bóc cho mỗi bé một quả trứng luộc, lần lượt đặt vào đĩa thức ăn trước mặt hai con, dịu dàng nói: "Bé cưng, bổ sung protein đi nào."

Niệm Niệm cúi đầu nhìn quả trứng luộc trước mặt, mím môi, không nhịn được mà nín thở nửa ngày trời vẫn không động đũa.

Càng lớn cô bé càng trở nên nhạy cảm với các loại mùi vị, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, bé luôn cảm thấy trứng luộc có mùi hơi hôi, có chút ghét bỏ.

Hồi lâu sau, Niệm Niệm ngẩng đầu nhìn mẹ, giọng nói vừa ngoan vừa ngọt hỏi: "Mẹ ơi, con có thể chỉ ăn lòng đỏ mà không ăn lòng trắng được không ạ?"

Ôn Linh ngẩng đầu: "Không được kén ăn đâu nhé~"

Niệm Niệm mím môi, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu lại, tuy trông có vẻ hơi khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, định đợi trứng luộc nguội bớt không còn mùi nữa mới ăn.

Thấy vậy, Ôn Linh đứng dậy định đi pha cho Niệm Niệm chút nước chấm, như vậy vừa có thể giúp Niệm Niệm ăn được trứng luộc, vừa có thể át đi mùi trứng.

Nào ngờ cô vừa pha xong nước chấm quay lại đã thấy quả trứng luộc nguyên vẹn trong đĩa của Niệm Niệm biến thành một cái lòng đỏ nhỏ xíu, còn lòng trắng lúc này đang nằm trong đĩa của Thịnh Gia Ngật.

Ôn Linh nhíu mày, thần sắc có chút không vui, nhưng vì nể mặt các con đang ở đó nên không phát tác, mà chỉ dịch chuyển ghế rồi mới ngồi xuống, cả người giữ khoảng cách xa hơn với Thịnh Gia Ngật.

Thấy vậy, Thịnh Gia Ngật không để lộ cảm xúc mà thu hồi tầm mắt.

Thấy Ôn Linh quay lại, Niệm Niệm lén lút ngước đôi mắt nhỏ lên nhìn sắc mặt mẹ, thấy mẹ không lên tiếng liền âm thầm ăn hết lòng đỏ trong đĩa, tiện thể ăn sạch bách bát cháo kê mà lúc nãy Ôn Linh múc cho mình.

Ôn Linh khi ăn cháo kê theo thói quen sẽ bỏ thêm một chút đường trắng. Trước đây Thịnh Gia Ngật để cô lấy cho tiện nên thường đặt hũ đường ở bên tay phải cô, hôm nay cô theo lệ đưa tay ra lấy nhưng lại phát hiện hũ đường không nằm ở vị trí cũ.

Cô ngẩng đầu lướt mắt nhìn qua bàn ăn, chỉ thấy hũ đường vốn đặt cạnh tay mình lúc này đang nằm ở phía đối diện, giữa An An và Thịnh Gia Ngật.

Dừng lại một chút, Ôn Linh lên tiếng: "An An giúp mẹ đưa hũ đường được không con?"

An An ngẩng đầu nhìn Thịnh Gia Ngật đang ăn cơm, lại nhìn Ôn Linh, rồi đưa tay cầm hũ đường trên bàn đưa qua: "Gửi mẹ ạ."

"Cảm ơn bé cưng." Ôn Linh mỉm cười nhận lấy.

Cùng lúc đó, Niệm Niệm dường như cũng nhận ra điều gì đó, đôi mắt nhỏ nhìn qua nhìn lại giữa Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật, sau đó ghé sát tai An An nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, sao mẹ không nhờ bố giúp ạ?"

Trước đây Ôn Linh và Thịnh Gia Ngật ngay cả trong những chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống hằng ngày cũng dính nhau như sam, An An và Niệm Niệm đã sớm quen với việc phải ăn "cơm chó" của bố mẹ, nhưng mấy ngày gần đây lại có chút không đúng lắm.

An An không nói gì.

Niệm Niệm tiếp tục nhỏ giọng: "Anh có phát hiện hình như mấy ngày nay mẹ không thèm quan tâm đến bố không, có phải họ cãi nhau rồi không?"

An An nghiêng đầu nhìn em gái một cái, nhỏ giọng đáp: "Chuyện của người lớn trẻ con đừng quản."

"……"

Niệm Niệm không phục nhìn anh trai một cái, bé sắp vào tiểu học rồi, đã là trẻ lớn rồi nhé!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!